vicony

A Day

Posted on: 20.03.2012

HN,19/03/2012

Ngồi xe oto hơn tiếng, bụng đói cồn cào và cái đầu ngất ngưởng do thiếu ngủ, chỉ còn thiếu say xe nôn mửa là đủ bộ. Ăn 1 bát phở bò ko ra bò, lợn ko ra lợn, nửa nạc nửa mỡ, nuốt trôi thế nào được. Cảm giác có 1 người đợi mình ở cuối chặng đường cũng tốt đấy, nhưng khi đi gần đến lại thấy ko kịp hẹn,, đành để người ta đi mất thì vừa thấy chán, vừa thấy có lỗi mà ngẫm mình sai ở đâu chứ. Thế rồi cảm giác 1 bà chị khó ưa và 1 chú taxi nhiều lời, mỗi người 1 câu, trời đã sương mù lại càng u ám hơn. Cũng may vớt vát lại 1 chút cảm giác khoan khoái khi đi dưới những hàng cây, nhìn thấy hoa sưa nở trắng trời, thấy chồi non xanh mơn mởn, không khí trong lành, đường phố yên tĩnh. Quyết định đi xe ôm 30k về nhà có vẻ sáng suốt hơn ý định đi bộ bắt bus. Lúc ấy, cảm giác đã thấy có gì ko ổn, tiền ra khỏi túi mà, thấp thỏm là đương nhiên.

Về nhà kịp rửa cái mặt xong leo lên giường ngủ 1 giấc 30’ rùi dậy phóng vội vàng đến chỗ làm, nơi cách đây 1h đang đi bộ lang thang gần đấy. Lần lượt 1,2,3… cái đèn đỏ, tổng cộng hướng đi là 6 cái, về là 5 cái, chưa 1 lần nào đi được tất cả các đèn đều xanh, nhiều nhất là qua đc 5 cái, còn thảm nhất là đợi đến 4 cái. Dừng ở ngã ta, chợt thấy nắng tràn trên tay, thật tốt biết bao, HN những ngày này đã đổ mồ hôi đủ rùi, nhão nhẹt, bẩn bụi, nhơm nhóp cũng làm người ta khiếp vía rùi. Chỉ còn biết kêu lên than ôi ông trời than ôi cái thời tiết này. Ngơ ngẩn nhìn nắng chiếu xuống, nhìn mọi thứ vươn mình trỗi dậy, hết uể oải, hết đau nhức. Giữa những dòng người đi lại, có biết bao người đang thực sự quan sát đường đi, có biết bao người đang nghĩ vẩn vơ nào đó. Cho đến khi 1 chú cảnh sát mặt nghiêm nghị giương bàn tay tử thần tóm lấy xe bạn, giấc mơ chấm dứt và bạn ngay lập tức quay về với hiện tại. Có lẽ chú CS đó sẽ thấy buồn cười với con bé này, nhìn nó móc 1 bên túi được 35k, 1 bên túi được 50k, cộng vào còn chẳng đủ 150k là mức phạt thông thường nhất. Sau 1 hồi dọa nạt, hỏi han đủ kiểu, chú cũng chấp nhận để nó đi với 50k tiền phạt. 1 Lần đổ xăng của nó đấy, để được những 3 bài học: 1- không đi lên vỉa hè (đặc biệt sáng ra hoặc t2 nhá dù cho đã đi ko biết bao nhiêu lần cái vỉa hè đó ới bị tóm) 2- ko nên mang theo nhiều tiền mặt khi tham gia GT (hoặc chỉ để ít ở tùi thôi, còn đâu phải giấu thật kĩ) 3- đã đi đường hãy cố gắng tập trung, quan sát, xử lí nhanh nhạy để ko bị sụt hố 1 cách đau thương 😀

Lâu rồi mới có tâm trạng ko muốn ăn cơm, chỉ muốn đi làm về leo ngay lên giường, 1 giấc vội vàng cho kịp việc buổi chiều. 1 miếng bánh và hộp sữa là đủ lượng, đủ chất. Cũng chẳng ngon nhưng cũng đủ cho buổi chiều với các em. Những em nhỏ ấy ko có 1 cuộc sống đầy đủ như mình, ko 1 gia đình hoàn chỉnh, ko lớp, ko trường, chỉ biết chữ qua 1 mái ấm tình thương. Đứa nào cũng gầy, đen; có đứa nghịch, có đứa trầm; con gái thích nói cho nhau những bí mật, con trai thích lấy nắm đấm để dọa nhau; chỉ chung 1 điều đều thích ăn kẹo. Trẻ con mà, đứa nào cũng ngoan, chỉ tính tình khác nhau chút thôi. Đứa 10 tuổi có khi học sách cùng đứa 6 tuổi, đứa nhỏ hơn ngồi viết chữ, đánh vần, chí chóe nhau đấy, đi lại lung tung đấy, n chỉ thấy thương chứ ko thấy ghét. Mục tiêu của trung tâm là xóa mù chữ cho các em, chứ ko thể xa hơn vì kinh phí ko có. Còn mình, muốn chúng nó không chỉ biết đọc, biết viết, biết tính toán mà còn biết sống với đời nữa, sống để tạo dựng hạnh phúc cho bản thân.

Trong buổi chiều mà đi tới hơn chục cây số, xa thật nhưng cũng ko tệ. Đi qua Hoàng Diệu, qua Phan Đình Phùng, lúc về lại rẽ Hùng Vương. Đi mà cứ nghếch đầu mê mải ngắm hoa sưa nở, ngó nghiêng cây cối xanh rì sau bờ tường và đi thật chậm khi qua tán cây đang rụng chi chit lá. 1 bầu trời sưa trắng muốt, 1 thảm lá vàng trên hè đường, hàng cây xanh trồi non tua tủa, HN chưa bao giờ lại thanh bình và đẹp đến nhường ấy. Muốn lưu lại nhưng chẳng thể chụp, chẳng thể quay, đành gửi gắm vào những con chữ để sau này nhớ, sau này tưởng, mình đã đi qua 1 trời HN tuyệt nhường nào.

Ko gặp tắc đường là 1 điều may, đi chợ, nấu cơm nhịp nhàng, suôn sẻ, ko bị chê cũng là 1 điều hên. Mọi thứ vẫn khá ổn cho đến lúc gọi điện ai đó. Nội dung muốn nói là toàn bộ những điều đã viết ra trên này, vậy mà cũng chỉ nói được 1 nửa bị ngắt quãng, bạn kêu đợi chút nhé, làm cái này đã, mình bảo vậy thôi, làm rùi đi ngủ sớm nhé. Thực ra đã nghĩ mãi rùi, chỉ có mỗi người để tớ chia sẻ câu chuyện ngày hôm nay này, chỉ là muốn kể và nghe giọng bạn hưởng ứng, chút chút thôi cũng được. Nhưng bạn cứ làm tớ thất vọng như thế, hụt hẫng và buồn vô cùng. Chính vì thế mới có những dòng viết này, xin lỗi nhé trang giấy, mi lại làm nơi trút nỗi niềm của ta….

Cuối ngày mà vẫn thêm 1 rổ ko vui 😦

Trong học kì cuối cùng trước khi đi thực tập, cái môn mình nhận làm lớp trưởng, chăm chỉ giặt giẻ, lấy chìa khóa, mua hoa hoét, kêu gào thu tiền, làm thảo luận tử tế, lo lắng, suy nghĩ, tất ta tất tưởi,…..thì là cái môn đi thi điểm bét nhất trong 6 môn. Không có điểm cộng, không có ưu tiên gì hết, vậy mà con bé đã bơ phờ mệt mỏi cả học kì.

Trong số rất nhiều sinh viên, có ngưới chăm, có người không, đấy là chuyện thường tình. Nhưng người bỗng dưng ở duy nhất học kì cuối này có điểm tổng kết cao nhất khoa, 1 kết quả trái ngược từ trước tới giờ, theo cái cách mà ai được nói cho biết cũng sẽ hiểu được. Uh thì bạn ấy chăm chỉ hoạt động Đoàn đội, múa hát, văn nghệ, clb; nói thật, mình là người cho điểm mình cũng làm thế thôi. Có điều, cái gì nó lố quá thì sẽ thành trò cười. Thực ra, nếu không phải là số 1 thì hãy là số 3, 4 ,5 chứ đừng là số 2, cảm giác của số 2 phải đứng sau số 1 chẳng đáng chút nào thật khó chịu.

Ngày hôm qua thật tệ, đáng lẽ cũng ko đến nỗi, nhưng vì…. Nên mà…thế đấy

Chào Hôm nay nhé, xin lỗi vì đã kéo nỗi buồn lây sang bạn, tớ đi ngủ đây, để thức dậy và đón 1 ngày mới thực sự 🙂

 

 

 

Advertisements

Nếu 1 ngày đẹp trời nào đó, chiếc điện thoại thân yêu của bạn kêu đing đing báo hiệu tin nhắn đến. Không phải là tin tổng đài, không phải là tin rác mời gọi bạn mua hàng cũng không phải từ một người bạn bè, họ hàng nào. Có thể là từ 1 dãy số, từ 1 cái tên bạn đã quen thuộc, đã nhớ nhung hay là từ 1 dãy số bạn mới nhìn thấy lần đấu. Hãy nhìn nội dung tin nhắn thật kĩ, áp nó vào dãy số ở tiêu đề bài viết này, chầm chậm, cẩn trọng, từng con số. Không phải là kết quả trúng giải độc đắc đâu nhưng xin chúc mừng, có 1 người muốn thổ lộ với bạn đấy 😀

Hi vọng ngày đẹp trời ấy sẽ đến với bạn, dù theo cách nào đi nữa, bất cứ ngôn ngữ nào, bất cứ khung cảnh nào, chắc chắn sẽ khiến bạn mỉm cười. Đọc tiếp »

Chúc mừng năm mới 2012!

Chúc mừng blog nho nhỏ của mình được 1 tuổi!

Chúc mừng đã trải qua 1/2 chặng đường thi cuối kì!

Tung hoa tung hoa :))))))))))))))

Vẫn nhớ bài viết đầu tiên là vào 1/1/2011, đọc lại mới nhớ hôm đó tậm trạng phấn khích thế nào mà ngồi mày mò đủ thứ. Quay đi quay lại thiệt là nhanh, 1 năm đã qua và mình chẳng thể hoàn thành được list của năm 2011, buồn quá, nhưng coi như động lực để 2012 thực thi vậy.

Vẫn còn 3 môn khó nhằn nữa nên viết tạm vài dòng nhắn gửi đôi lời tới năm mới. Năm mới này chúc cho mình, gia đình, bạn bè đều có sức khỏe tốt, gặp nhiều may mắn và đạt được nhiều thành công. Cá nhân mình thì có vài mong ước nhỏ nhoi thui, năm mới tốt nghiệp loại giỏi, kiếm được việc làm nhiều xiền, đi chơi được nhiều nơi, mua được nhiều thứ,……oài oài, ko nghĩ thì thui chứ nghĩ ra là nhiều lắm, keke.

Năm mới 2012 này, hên thì ko phải là năm tận thế, còn xui thì….cuộc đời bước sang trang mới chứ có gì đâu 😀 Dù gì đi nữa thì:

– Bạn nào vay mượn tiền/sách/truyện/vv của mình thì nhớ trả sớm, ko trả thì mình cũng quên luôn thui nhưng bỗng 1 hôm mình nhớ ra thì mình đòi ngay á.

– Bạn nào hứa tặng gì gì mình thì cũng tặng lẹ lẹ nhá, mình vô sản nên thích nhất là được tặng quà

– Ai ghét mình thì cứ ghét thui nhưng xin miễn xuất hiện trước mặt mình ko là mình cũng ghét luôn đấy

– Còn bạn nào quý mình thì cứ quý nhé, năm mới mình còn nhờ vả nhiều 😛

– Bạn nào đi chơi thì nhớ rủ mình nữa, năm mới này mình quyết tâm đi bằng hết những nơi muốn đến trong phạm vi đất nước, càng đông càng vui, càng đông càng tiết kiệm mờ

Thế nhé 😀

Chúc mừng năm mới – 2012 – Mục tiêu của ta là ngày ngày khoe răng 😀

 

Những khoảnh khắc bình yên trong cuộc sống

–         Là 1 sáng mùa đông lạnh giá, thay vì ngủ nướng ta vận dụng nỗ lực phi thường thức dậy đi chợ sớm. Chợ ở đây chỉ là 1 con ngõ nhỏ chẳng biết tự khi nào người người tụ tập về bày bán 2 bên ngõ năm tháng trôi qua thành chợ bày bán đủ thứ hàng những chẳng ai biết tên. Dân trong khu chỉ cần nói đến chợ liền nghĩ ngay tới con ngõ nhỏ, không có 1 cái tên cụ thể nhưng đã là hình ảnh in dấu trong tâm trí mỗi người. Quang cảnh chợ buổi sáng lúc nhúc nhộn nhịp đa số là các bà và các cô bác chứ thanh niên chẳng thấy bóng dáng đâu. Trên các bàn bầy sẵn thịt lợn tươi ngon, thậm chí là những tảng thịt đang được cô bán hàng dùng dao luồn lách lọc xương chia thành nhiều miếng, thuần thục và nhẹ nhàng như viết chữ vậy. Rùi những chậu nhôm to chứa đầy cá bơi bơi bên trong, cá chép, cá trôi, cá rô phi, con nào con nấy quẫy tanh tách, đập nước liên hồi. Những sạp rau bày biện la liệt các loại rau củ, rau thì xanh non mơn mởn được vẩy nước trở nên trong vắt, các củ, quả nằm kề nhau như đàn lợn con núc ních. Màu xanh của su hào, đậu đỗ; màu vàng của nải chuối chín vàng ươm, màu đỏ của cà chua, màu nâu của khoai tây. Ai nói những nhà họa sĩ mất cả đời để tìm 1 thứ màu vừa ý cho 1 bức tranh nghệ thuật, bức tranh trước mắt vừa chân thực, vừa rực rỡ sắc màu. Không chỉ thoãn mãn về mắt mà còn hưởng thụ đủ loại hương thơm của chợ nhé. Có mùi ngô nếp luộc nồng đượm, chưa thấy hơi khói nghi ngút đã thấy mùi thơm lan tỏa. Chưa thấy hoa nhưng đã thoảng hương hồng, hương ly man mác. Thêm hương của đậu nành nóng hòa quyện làm tan cái lạnh của mùa đông. Đi lần lượt các sạp hàng mà cảm giác như đi chợ phiên miền quê, có cái trong lành của không khí, có cái tất tả của các bà các cô đi nhanh để kịp mang đồ ăn sáng cho cháu cho con ở nhà đi học, có hương thơm của nông sản mang theo hơi ấm. Một cảm giác yên bình, sung túc giữa thủ đô Hà Nội sáng trời đông.

–         Một buổi chiều khi đang ngồi học, chợt nghe thấy âm thanh vang vọng sau mấy dãy nhà, cái âm thanh tưởng như đã lâu lắm rồi mới được nghe, làm bản thân quay lại những năm tháng xưa cũ. Ấy là tiếng loa phát thanh ở phố tôi. Để ý mới biết cứ tầm 5 giờ chiều sẽ có 1 bài nhạc nổi lên, thú thực tôi không biết đó là bài hát nào nhưng đoán được bài hát của những năm đổi mới vì có thấy nhắc đến trồng lúa, sản xuất gì đó, không khí rất vui tươi rộn ràng. Sau một bài nhạc như thế sẽ là tiếng chị phát thanh viên cất lên, chẳng hiểu sao mỗi lần nghe giọng phát từ loa phóng thanh lại thấy có âm sắc rất riêng, như kiểu loa tạo ra giọng nói như thế hay chính những con người có giọng nói đặc trưng mới được tuyển chọn vào vị trí này. Giọng chị thanh thanh mà ko ghắt, từng câu từng chữ rõ ràng làm người ta cuốn hút vào bản tin mặc dù lúc sau chẳng nhớ chị vừa thông báo cái gì. Lần đầu tiên bị hấp dẫn vào âm thanh đó khi tôi đang ngồi ôn thi, tâm trạng rối loạn, mệt mỏi trong phút chốc liền bay biến theo âm thanh êm tai đó. Chợt nghĩ đến một từ diễn tả cảm giác lúc bấy giờ chính là bình yên. Bình yên vì nhớ đến những bản tin phát thanh ở quê mà tôi được nghe khi hè về chơi, nhớ đến mọi người trong xóm dù đang làm gì cũng ngưng lại một chút, ngước lên hướng loa phóng thanh để nghe bản nhạc vui vẻ rồi mới tiếp tục công việc. Chiếc loa nhỏ xinh treo trên cao ấy cứ mang âm thanh đi xa mãi, trải dài trên những cánh đồng, băng qua rặng phi lao và vươn mình trong gió. Giờ đây, ngồi giữa thủ đô HN, giữa những dãy nhà san sát che gần hết ánh sáng măt trời, giữa những con phố ồn ào đông đúc ngay cả khi ko phải giờ tan tầm, âm thanh ấy lại vang vọng, cảm giác như từ xa xôi vọng lại nhưng thân thương và yên bình đến vô cùng.

12h28, mấy tiếng nữa là nhong nhong ngoài đường rùi, áo dài hẳn hoi nhá, chắc mệt lắm đây cơ mà muốn viết mấy dòng lưu lại.

Ngày này thế mà cũng đến, mình nghĩ tới nó từ cách đây 4 năm, lúc mới vào trường được vài tháng thì thấy các anh chị ríu rít chụp ảnh cuối khóa. Ừ thì cười, xuề xòa, 4 năm nữa m cũng thế ấy mà, cứ thế 1 năm 1 năm rùi 1 năm, mỗi năm lại tự trừ đi số thời gian còn lại để đến cái đích 4 năm này. Nhưng ai nói cho m biết, sao thời gian trôi nhanh quá vậy. 1 chút chơi vơi…

Cả tối ngồi xem ảnh áo dài cúa các bạn, coi như tham khảo để mai lấy tinh thần mà chụp đi. Lần thứ 2 mặc áo dài đấy, lần đầu thì cách đây hơn 4 năm, là ngày lễ tốt nghiệp, mở ảnh ra xem mà cười ngoác cả miệng, cái con bé trong hình trông ngu ngơ dễ sợ, mặc áo dài trắng mà như học sinh dự khai giảng ấy chứ chẳng phải tốt nghiệp. Cái điệu cười toe toét với cái mặt phởn nhất quả đất thì chẳng lẫn đi đâu được.

 

Bỗng thấy da diết nhớ……….

.

.

.

Nhớ ngày ấy nắng chói lòa xuyên qua những giọt nước trên hàng mi ai đó

Nhớ những chùm phượng vỹ đỏ rực, tươi tắn mà các bạn nam dành tặng

Nhớ những tà áo dài thướt tha, những khuôn mặt ngại ngùng lần đầu tiên khoác lên mình chiếc áo truyền thống

Nhớ những người thầy người cô nhiệt tình chụp từng bức với từng đứa, nụ cười ko hề thay đổi dù trán đã lấm tấm mồ hôi, mặt nhăn nhó lắm rùi

Nhớ chùm hoa bằng lăng đọc nhất vô nhị của người ấy, thực sự tạo nên cảm giác mãn nguyện vô cùng

Nhớ rất nhiều thứ khác đã diễn ra trong ngày hôm ấy…..nhớ về những kỉ niệm

Còn hôm nay, vài tiếng nữa thui, tà áo dài ko phải là tà áo năm xưa nữa, những gương mặt thân quen cũng sẽ ko xuất hiện trong những bức ảnh sắp chụp này, khung cảnh cũng khác thật nhiều, ko có phượng, ko có bằng lăng mà là cây, là hoa, là đất trời thu HN…

1 chút hồi hộp, 1 chút xao lòng, 1 chút bâng khuâng……

Muốn ghi lại những kỉ niệm đẹp nhất với các TY của mình, với mái trường, giảng đường đại học ấy, với mùa thu HN.

1 món quà cho tớ, cho bạn, cho tất cả chúng ta ^____^

Sáng nay đi đăng kí thi Toeic rùi, nộp tiền và đã nhận phiếu dự thi. Lại 1 cuộc thi quan trọng nữa trong số vô vàn cuộc thi. Có thể ko mang tính quyết định như thi đại học nhưng cũng chẳng thua gì thi cuối kì hay như thi học sinh giỏi ngày xưa. Sau lần thi này sẽ là cả 1 con đường dài để phấn đấu. Nếu kết quả chưa đạt được chỉ tiêu thì sẽ phải thi lần 2, nếu kết quả cũng gọi là chấp nhận được thì có thể yên tâm luyện IELTS. Mà con đường IELTS thì còn lắm chông gai lắm, học được cũng phải thi được, thi được tức là được 1 cái gì đó khả quan để có thể apply du học và xin học bổng. Thế đấy, con đường rất dài nhưng mừng vì đã xác định được hướng đi và mục tiêu phấn đấu. Sợ nhất cảm giác ko tìm ra điều gì hứng thú để mà theo đuổi, sợ nhất cảm giác sống mà ko có ước mơ, ko có ước muốn làm điều gì đó mà bản thân mong muốn và sợ nhất khi trong tim mất đi nhiệt tình tuổi trẻ. Thực ra con người mình luôn khao khát những điều mới mẻ, luôn muốn khám phá mọi thứ, muốn đi, để biết, để học, để cảm nhận. Có thể có những ước muốn quá viển vông nhưng phải ko thực hiện được, tự nhủ hãy cố gắng hết mình và ông Trời đâu có phụ lòng ai.

Còn 20 ngày nữa thôi, trong thời gian này ko chỉ có học TA mà còn rất nhiều bài tập trên lớp nữa, thảo luận, thuyết trình, kiểm tra tùm lum cả. Cầu mong luôn giữ được sự tỉnh táo, tính kiên trì và lòng quyết tâm. Mục tiêu đang ở rất gần nếu ta đi đúng hướng và cố gắng hết sức nhưng cũng sẽ mãi chỉ là mục tiêu xa xôi nếu ta ko đủ nỗ lực tiến tới. Thầy Hoàng nói người giáo viên buồn nhất khi thấy học sinh của mình đã gần chạm tới đích rùi nhưng lại buông xuôi và tụt dốc ko phanh, chẳng khác gì kiếm củi 3 năm đốt 1 giờ.

Cố gắng, cố gắng nào, 20 ngày nữa thui……..

Đêm qua ngủ đc hơn 4h đã phải dậy, đi chợ, đi làm thẻ atm thế là hết buổi sáng. Về nhà hì hụi nấu nướng, ăn xong thì cũng chuẩn bị đi học chiều luôn. Lạ cái đêm qua ngủ muộn thế cũng ko thấy mệt, sáng nay dậy sớm làm nhiều việc thế cũng ko xi nhê gì, đang tự sướng sao mình khỏe thế thì được 15’ đầu tiết 1 mắt bắt đầu díp lại luôn. Không nhớ đã ngủ vờ vịt mấy lần, chỉ biết những lúc cô cho tự đọc tài liệu là rơi vào trạng thái đê mê luôn. Sang ca 2 ko bùn ngủ nữa nhưng cũng chẳng tỉnh hơn bao nhiêu. Đầu lâng lâng, mắt chắc chỉ mở đc 1/2, cảm thấy mệt, chỉ muốn đặt lưng xuống ngủ ngay 1 giấc. Tan sớm như mọi khi nhưng phải ở lại bàn bt nhóm nên ko trốn đc cái cảnh tắc đường. Càng ngày đg Láng càng tắc, 1 tuần học đến những 3 hôm đều ca 4, làm sao thoát được. Mấy cái xe du lịch to ùng oàng, chắn hết lối đi. Len len, lách lách qua mấy cái xe ấy mà ko tránh đc đèn flash, có khi cái mẹt mình sẽ xuất hiện trên 1 blog nào đấy của 1 ông đầu hói Hàn Quốc, bên cạnh có dòng caption: Tắc đường ở VN-haha 😀 Xời, có gì ghê gớm, ở đâu mà chẳng có tắc đường, làm gì có ngoại lệ. Chỉ có điều nếu mình là ông ấy, đi du lịch nhìn nc khác tắc đường chẳng kém gì nc mình chắc cũng khoái, lúc đấy lại thấy hay hay ấy chứ. Ôi, cái sự tắc đường, m ko tổng sỉ vả gì nó, chẳng qua hnay đã mệt sẵn, lại thêm tay cứ lên ga/phanh/lên ga/phanh nên lúc về chỉ mỏi nhất 2 cái tay. Bi h đánh máy cũng chỉ muốn gục xuống đây. Hi vọng đến đời con cháu sẽ đỡ hơn, văn minh hơn, tiên tiến hơn để mình lại có chuyện mà kể cho chúng nó. Ôi dào, mấy cái mớ tắc đường, ngày trước thiếu gì………:P

Thế nên, ko có gì phải ghét cái việc tắc đường, là điều hiển nhiên của đất Thủ Đô rùi, hãy coi nó như 1 cái áo xấu mà HN buộc phải khoác lên những lúc tan tầm. Những lúc khác, HN vẫn đẹp như trong mắt ai.

Các thể loại nhảm

Tháng Mười Hai 2017
H B T N S B C
« Th4    
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Nhòm nhòm

  • 1,226 liếc mắt