vicony

Archive for the ‘Truyện’ Category

Thơ hay <3

Posted on: 16.04.2012

Dạo này không có thời gian đọc truyện nhiều vì lúc nào rỗi là tranh thủ lượn lờ mạng mẽo xem có gì hay không, mà đã thấy cái hay ho là kiểu gì cũng lao vào đọc ngấu nghiến. Hoàn cảnh xô đẩy, duyên số run rủi làm sao lại tóm được mấy bài thơ, đều là thơ Tàu cả, đa số là thơ xưa nhưng mà hay, đọc đi đọc lại mấy lần đều thấy thấm không tả. Chẳng có bóng bẩy, nghệ thuật cò kéo gì hết, mỗi câu, mỗi chữ đều giản đơn, nhẹ nhàng, không khác gì nói hộ bao tâm tình. 1 đời người ngắn nhưng những gì để lại cho thế gian thì chẳng khi nào phai mờ.

Thơ của Thương Ương Gia Thố

1 câu rất hay miêu tả về vị Đạt Lai Lạt Ma đời thứ 5 này: “sinh vì Phật, sống vì tình”

Hỏi Phật

Ta muốn làm viên đá giữa hồng trần

làm bờ nước, đê xanh, cầu gỗ

Chờ đến luân hồi ước hẹn

gặp nhau dưới trăng tàn

khi tử đằng ra hoa

Tử đằng ra hoa

trời tàn đất tận

Chỉ nguyện mười năm đưa đò, trăm năm chung gối, ngàn năm se duyên.

Một đêm đó

Một đêm đó, tôi nghe Phạn ca cả đêm, không vì lĩnh hội, chỉ vì tìm một tia hơi thở của người.

Một tháng đó, tôi trải qua tất cả kinh luân, không vì siêu thoát, chỉ vì chạm đến một dấu vân tay người.

Một năm đó, tôi dập đầu chịu đựng gian nan, không vì hướng Phật, chỉ vì kề cận hơi ấm của người.

Một đời đó, tôi trèo khắp Thập Vạn Đại Sơn, không vì tu luyện đến kiếp sau, chỉ vì giữa đường có thể gặp người.

Một khoảnh khắc chớp mắt đó, tôi phi vũ thành tiên, không vì trường sinh, chỉ vì phù hộ cho người bình an hạnh phúc…

(phiên bản 2)

Khoảnh khắc đó, ta giương cao cờ phong mã, không vì cầu phúc, chỉ vì ngóng đợi người xuất hiện

Một ngày đó, ta nhắm mắt đắm chìm trong làn khói điện thờ, bất chợt nghe thấy tiếng tụng kinh của người

Một tháng đó, ta xoay chuyển tất cả bánh xe cầu nguyện, không vì siêu thoát, chỉ vì chạm được ngón tay người

Một năm đó, ta dập đầu quỳ rạp trên đường núi, không vì gặp mặt, chỉ vì kề cận hơi ấm của người

Một đời đó, ta qua sông qua núi qua tháp Phật, không vì tu luyện cho kiếp sau, chỉ vì giữa đường gặp lại người

Hỡi cánh hạc tinh khôi trên bầu trời, hãy cho ta mượn đôi cánh của ngươi

Không để bay đến những miền xa lạ, chỉ để trở lại từ Litang

Nhưng trong đêm đó Ta bỏ quên hết thảy, vứt bỏ tín ngưỡng, không cần cả luân hồi

Bởi lẽ đóa hồng nỉ non trước Phật kia đã sớm mất đi vầng hào quang trong dĩ vãng

Tương tư thập giới

(link bài hát làm OST trong Bộ Bộ Kinh Tâm http://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=uN7wz1-2j30)

Một, tốt nhất là không gặp, không gặp sẽ không yêu.
Gió lạnh thổi tà áo nhẹ bay, sầu vương cánh quạt

Hai, tốt nhất đừng quen biết, không quen chẳng tương tư.
Ta giấu lòng thương nhớ bên gối, sớm nay còn vệt nước mắt thấm qua.

Ba, tốt nhất không làm bạn, không bạn sẽ chẳng nợ nhau.
Tiến đi dứt khoát cắt lìa, tránh một mối tơ vò khó thoát.

Bốn, tốt nhất là không thương, không thương làm sao nhớ.
Tình yêu đó dành cho người, chỉ xin được chôn chặt trong ký ức.

Năm, tốt nhất chưa từng yêu, không yêu thì sẽ chẳng bao giờ chia tay.
Cổng nặng nhà sâu hun hút, ta chỉ có thể từ đây ngóng họa lầu tây.

Sáu, tốt nhất không có quan hệ gì, đã không quan hệ hà cớ phải gặp nhau.
nhỡ đâu gặp gỡ lại bơ vơ biết nối bước ai về.

Bảy, tốt nhất không gây lỗi lầm, như vậy không cần phụ rẫy.
Gánh vác cả thế gian, gánh nặng như núi.

Tám, tốt nhất không hứa hẹn để người khỏi mang lòng chờ đợi.
Thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng mưa dưới ngô đồng đêm nào.

Chín, tốt nhất không phụ thuộc, như vậy chẳng sinh ra dựa dẫm.
Người đông lao lực, kẻ tây tiệc tùng, tự ý tùy lo sải cánh bay.

Mười, tốt nhất nữa là không tình cờ gặp mặt, mãi mãi không ở bên nhau.
Nhạc hết người tan đi đi về về thương biệt ly.

( 1 bài phân tích và bình luận về bài thơ rất hay ở đây http://sweetiesandrose.wordpress.com/2012/03/01/t%C6%B0%C6%A1ng-t%C6%B0-th%E1%BA%ADp-gi%E1%BB%9Bi/)

Thơ khác chưa rõ tên

Tôi yêu em

đương nhiên

Tôi của em, là những gì chân thật

Em của tôi, là hư hao duy nhất.

Em yêu tôi

đương nhiên

Tôi của em, là chiều cao, chiều rộng. chiều dài

Em của tôi, là quá khứ, hiện tại, tương lai.

Ta yêu nhau

đương nhiên

Một tình yêu

đương nhiên hơn cái chết

Có hư không chứng giám

 

Kiễn dữ bất kiến – (Gặp hay không gặp) – Trát Tây Lạp Mẫu Đa Đa

Người dịch: chị Alex

Nàng gặp, hay không gặp ta

Ta vẫn ở đây

Không mừng, không lụy

Nàng nhớ, hay không nhớ ta

Tình vẫn ở đây

Không còn, không mất

Nàng yêu, hay không yêu ta

Yêu vẫn ở đây

Không thêm, không bớt

Nàng theo, hay không theo ta

Tay ta vẫn nơi nàng

Không lơi, không siết

Hãy ngả vào lòng ta

hoặc là

dành cho ta một chỗ trong trái tim nàng

(để đôi ta) bình lặng yêu nhau

âm thầm thương tưởng

Việt nhân ca – Chưa rõ tác giả 😛

Người dịch: Ngọc Diện Hồ

Chiều hôm nay là chiều gì vậy!
Em chèo thuyền nhỏ bơi giữa dòng
Ngày hôm nay là ngày gì vậy!
Em được cùng thuyền với vương tử chàng!
Vương tử thích em chăng?
Em không nghĩ gì khác.
Em ngây ngô khờ dại
Chẳng ngờ lại gặp được chàng!
Trên núi có cây, trên cây có cành!
Mà lòng em mến chàng, chàng lại chẳng hay.

Thái tang tử – Tân Khí Tật

Thưở nhỏ môi sầu đã nếm đâu

Thường thích lên lầu, thường thích lên lầu

Gò chữ, ép thơ gượng tả sầu.

Bây giờ sầu đắng đến tận môi

Muốn nói lại thôi, muốn nói lại thôi

Cười bảo: “Hôm nay khéo đẹp trời!”

Thơ trích từ “Chỉ gọi tên em” – Thái Trí Hằng

Mùa thu ta trở về Portman

Trong khúc cuối bản tình ca cũ

Nhớ người bướng bỉnh ngang tàng

Từ khi ta tin rằng người là chiếc áo gió

Đến khi người thu nhỏ thành một dãy số

xa xăm trong cuốn sổ điện thoại

Lúc này đây

Sự kiên cường của ta, đêm đêm bị nhớ nhung tập kích

Thư người nhàu nhĩ

Như trán người luôn che lấp bởi nụ cười

Ta trải ra dưới ánh nến

Nhẹ nhàng lần mở

Như một chiếc nhẫn rơi vào ly vang đỏ

Hạnh phúc của ta

Trào ra trong mắt


 

Advertisements

Nếu 1 ngày đẹp trời nào đó, chiếc điện thoại thân yêu của bạn kêu đing đing báo hiệu tin nhắn đến. Không phải là tin tổng đài, không phải là tin rác mời gọi bạn mua hàng cũng không phải từ một người bạn bè, họ hàng nào. Có thể là từ 1 dãy số, từ 1 cái tên bạn đã quen thuộc, đã nhớ nhung hay là từ 1 dãy số bạn mới nhìn thấy lần đấu. Hãy nhìn nội dung tin nhắn thật kĩ, áp nó vào dãy số ở tiêu đề bài viết này, chầm chậm, cẩn trọng, từng con số. Không phải là kết quả trúng giải độc đắc đâu nhưng xin chúc mừng, có 1 người muốn thổ lộ với bạn đấy 😀

Hi vọng ngày đẹp trời ấy sẽ đến với bạn, dù theo cách nào đi nữa, bất cứ ngôn ngữ nào, bất cứ khung cảnh nào, chắc chắn sẽ khiến bạn mỉm cười. Đọc tiếp »

Bôn ba ngàn dặm đến gặp người nói câu giã biệt
Trong đêm tuyết đầu tiên và cuối cùng
Trên đồng hoang lạnh giá âm u, chúng ta cùng sánh vai chung bước
Bao nhiêu lời nói đều ngưng đọng trên môi
Cùng ngẩng đầu lên, người ơi có thấy:
Bảy đêm hoa tuyết nở rộ rồi lụi tàn
Tựa như buổi tương phùng ngắn ngủi và ly biệt muôn đời
Thứ cho ta vì đã quay mình bước đi vào lúc ấy
Vì năm tháng hoang lương
Vì cuối cùng ta không thể kiên trì
Vì tình yêu sâu đậm nhất trên đời, rồi cũng không chống nổi với thời gian…

 

1 câu chuyện thực hay và cảm động. 1 tác phẩm đã từng theo dõi, mong ngóng điên đảo trên mạng. Chuyện TY của 3 người sâu sắc khiến người ta ngưỡng mộ để rồi lại thấy xót xa cho những kết thúc buồn. Đã là chuyện tình tay ba thì tất sẽ có 1 người không thể ở bên người mình yêu, nhưng lựa chọn để người đó ra đi với lời thề hẹn vào kiếp sau, tới 1 thế giới khác, từ 1 nơi đẹp đẽ khác nhìn xuống chúc phúc cho 2 người kia, quả là 1 kết thúc hợp lí và bớt tiếc nuối.

1 vài trích đoạn hay ho trong số rất nhiều đoạn đặc sắc của truyện:

Cô vùi mặt vào trong lòng anh, nói nhẹ: “Anh phải đồng ý với em, chữa bệnh cho tốt.”

“Được”

“Anh phải đồng ý với em, cho dù sau này thế nào, cũng không được bảo em rời xa anh.”

“Được.”

“Anh phải đồng ý với em, từ giờ về sau không được tìm đến những người phụ nữ khác nữa.”

“Được.”

“Anh phải đồng ý với em, phải yêu quý bản thân mình như yêu em.”

“Được.”

“Anh phải đồng ý với em, cho dù gặp phải chuyện gì, lúc nào cũng không được rời xa em.”

Cũng không biết là qua bao lâu, cuối cùng giọt nước lạnh lẽo rơi xuống đỉnh đầu cô, chầm chậm thấm vào trong tóc, cô không động đậy dựa vào đó, cuối cùng cũng không kìm được, khóe mắt nóng lên, lại không dám ngẩng đầu lên.

“Được.”

Anh chầm chậm nói: “Còn điều kiện gì nữa không? Muốn đưa ra thì đưa ra luôn đi. Vưu Giai Kỳ, anh phát hiện ra em thật phiền phức, sao em lại dính vào em chứ, vứt cũng không vứt nổi. Được voi đòi tiên, còn lắm lý lẽ, lại thích quản chuyện đâu đâu.”

Cô ngấn nước mắt, cười: “Hôm nay anh mới biết sao, nhưng đã quá muộn rồi. Còn nhiều điều kiện lắm, anh nghe cho rõ này: từ hôm nay trở đi chỉ được thương yêu một mình em, phải chiều em, không được dối em, mọi việc đã chấp nhận với em nhất định phải làm được, từng câu nói với em đều là thật lòng, không được bắt nạt em, mắng em, phải tin tưởng em. Người khác bắt nạt em, anh phải là người đầu tiên xuất hiện đến giúp em, lúc em vui, anh phải vui cùng em, lúc em không vui, anh phải dỗ dành cho em vui. Mãi mãi cảm thấy em là đẹp nhất, trong mơ cũng phải thấy em, trong trái tim anh cũng chỉ có một mình em.”

“Dài như vậy sao?”

“Không nhớ được thì lấy Mp4 ghi âm vào, hàng ngày mang theo, buổi sáng ngủ dậy nghe ba lần, buổi tối trước khi đi ngủ nghe ba lân, có thời gian thì nhét vào tai nghe ba lần nữa, đó gọi là ba cái ba lần.”

Cuối cùng anh phát giác ra điều không đúng: “Những lời lúc nãy em nói sao lại cảm thấy quen tai thế, hình như đã nghe ở đâu rồi.”

Giai Kỳ nói: “Lời thoại kinh điển như vậy anh không nhớ sao? Đó chính là trong “Kiêu hãnh và định kiến” của đài BBC Anh đấy.”

“Nói linh tinh, rõ ràng là trong “Sư tử Hà Đông” của Trương Bá Chi.”

Cô năm lấy điểm yếu: “Được rồi, còn tự nói là mình không bao giờ xem tác phẩm điện ảnh vớ vẩn của Hồng Kông, vậy sao anh lại biết “Sư tử Hà Đông” hả?”

“Anh chưa bao giờ xem, nhưng lúc đó anh đang theo đuổi một em, cho nên đi xem phim cùng cô ấy một lần, xem bộ phim đó.”

^^^^^^^^^^^^^^^^^^^


“Chuyện Thành Chỉ là thế nào hả?”

“Sao em vẫn nhớ thế hả?”

‘Em sẽ nhớ cả đời này, em quên không nói với anh, con người em lòng dạ rất hẹp hòi đó.”

“Anh yêu em.”

“Cái gì?”

“Cho dù em có hẹp hòi hơn nữa anh cũng vẫn yêu em.”

“Vậy Thành Chỉ là chuyện gì hả?”

“Không phải chứ.” Anh kêu lên đau khổ, “Ngay cả chiêu sát thủ nhàm chán trong phim cũng đã dùng rồi, em vẫn còn hỏi sao.”

“Anh không nói với em, cả đời này em sẽ hỏi anh.”

“Em nói đó nhé, nói là cả đời này, thiếu một năm, một tháng, một ngày, một giờ, cũng không thể coi là cả đời được.”

Cô tỉnh ngộ ra, “Anh thành thật khai báo mau, năm đó đi xem “ Bá Vương Biệt Cơ”** với ai hả?”

“Sao em lại ghen thế chứ, anh đi xem cùng Trần Khải Ca.”

Cô vốn dĩ không tin: “Lừa người.”

“Thật sự không có lừa em, năm 1993 bộ phim đó được công chiếu ở Thượng Hả, đúng lúc anh nghỉ ở nhà, bên ban tuyên truyền đưa một đống vé tặng, đang nhàn rỗi nên đi xem.”

Cô kích động nắm lấy anh, “Anh đi thật hả? Vậy anh có thấy Ca Ca không? Trời ơi, buổi công chiếu đầu tiên của “Bá Vương Biệt Cơ”, 13 năm trước, lúc đó Ca Ca chắc chắn vô cùng nổi tiếng. Anh có tìm anh ấy xin chữ ký không? Có giữ lại thiếp kỷ niệm buổi công chiếu đầu tiên không?”

Cuối cùng anh chịu thua cô, “Sao em lại mê giai đẹp thế hả?”

“Bây giờ anh mới biết hả, em vừa dã man, vừa bạo lực, lại còn hẹp hòi, thích ghen, đặc biệt mê giai đẹp, đáng tiếc quá, bị lừa rồi phải không, biết muộn quá rồi.”

Anh hôn lên má cô, giống như hôn một đứa trẻ.

Sau đó ấm áp nói: “Anh chỉ hối hận một điều, anh hối hận rằng sao không gặp em sớm hơn. Để em chịu bao nhiêu đau khổ, còn bản thân anh lại đi vào bao nhiêu con đường không đáng.”

:X:X:X:X:X:X:X:X


Các thể loại nhảm

Tháng Mười Hai 2017
H B T N S B C
« Th4    
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Nhòm nhòm

  • 1,226 liếc mắt