vicony

Archive for the ‘Mỗi ngày tôi sống’ Category

Hôm nay về nhà sau mấy hôm đưa bọn lâu nhâu đi chơi, mệt nhưng mà cũng vui. Tàu về đông vật vã, trời nóng, oi bức, thiếp đi trên tàu vì mệt quá chứ chẳng phải buồn ngủ. Mẹ đi đón rùi lượn qua nhà Bill chơi, có Ben ở nhà thui, Bill đi mẫu giáo về vào nhà ông nội chơi rùi. Cu cậu đi học được 2 buổi, muốn gặp để xem thế nào quá cơ mà đành để mai vậy. Rốt cuột thì đã đi mẫu giáo, mong là cu cậu sẽ ngoan, tự xúc ăn được và chơi được nhiều thứ, như thế chị Hải cũng đỡ vất vả. Trẻ con thật thích, mọi người đều chăm lo. Cớ sao cứ phải lớn lên để rùi phải học, phải nhồi nhét những thứ mình ko thích, phải chịu áp lực đủ các thể loại học hành thi cử. Như mình cũng đã qua đc 12 năm học đấy,học đại học rùi đấy, bảo vệ KL để được cái bằng giởi rùi đấy. Và rốt cuộc cũng chẳng thoát khỏi cái thời kì tăm tối này. Học đã xong nhưng bằng thì chưa có, hồ sơ với đủ loại giấy tờ liên thiên, công việc ngày càng khó tìm, vật lộn trong cái mớ hỗn độn ấy, ngày qua ngày cảm thấy như mình đang chết dần. Buồn cười là đến tận hôm nay mới thấy mệt mỏi và ức chế, bố nói về việc làm của mình rùi nói xiên sang cả việc học TA, bảo sao cả 4 năm mà ko học xong cái Tiếng Anh, bây giờ còn đi học. Mình bảo thì đằng nào con cũng ở HN để tìm việc với nộp hồ sơ thì tiện thể học luôn. Rùi bố nói nói xác định rõ đi, ở HN hay về nhà. Nếu về thì để bố còn đi hỏi chỗ ng quen, mà có thì cũng vẫn làm hợp đồng thôi nhé, làm NH bình bình    thui nhé, mà cũng chưa chắc được đâu nhé. Còn nếu muốn ở HN thì bố ko cấm nhưng bố mẹ chẳng quen ai đâu, tự tìm rùi kiếm việc mà bươn chải, chẳng lo được. Bố nói đến câu ấy nước mắt của mình chỉ chực trào ra. Vâng, thế con cũng nói ý kiến của con, con thích ở HN hơn và từ trước tới giờ con cũng biết ở HN phải tự tìm việc, tự xoay xở. Có mấy câu đấy thôi cũng phải xì mũi mấy cái mới nói xong. Bố bảo sao phải khóc, là nói chuyện chia sẻ chứ có mắng gì đâu. Mình cũng muốn nói Con cũng chẳng hiểu sao con phải khóc, nhưng có lẽ cái yếu trong con nó chỉ đợi những lúc thế này để phát tác, nhưng cũng chẳng nói được vì cái giọng lúc ấy phát âm còn ko rõ. Thực ra lúc ấy khóc vì trách mình thui, nếu biết trước kiếm công việc để lúc này có việc mà làm thì chắc cũng ko đến nỗi. Lúc đầu cũng nói luôn với bố mẹ năm nay thi vào Ngân hàng cũng khó hơn mọi năm nên con cũng xác định làm bên DN nữa (mà thực ra là mình chỉ thích làm ở phòng nhân sự của NH thui còn những chỗ tín dụng cũng ko hứng), cũng nói luôn là còn muốn làm bên truyền thông. Nhưng sau có cái vụ kia nên bố cũng ko nhớ tới nữa. Mẹ ngồi bên thì bảo nói chuyện với bố nghe ức cái lỗ tai lắm, mình bảo mẹ biết tính bố rùi mà, bố nói thế thôi chứ chẳng có cái gì khác. Bố bảo con gái thì con gái chứ nói đến tí là khóc cũng chẳng làm đc trò chống gì. Mình cũng bực chính mình, ko biết kiềm chế, lâu rùi mới có kiểu khóc trong nghẹn ngào như thế, lúc ấy định bảo bố để con xì mũi xong cho giọng đỡ nghẹt rùi con nói, cơ mà bố tưởng mình định chống lại ý bố nên cứ hỏi thế ý thế nào, định làm sao. Mình còn thêm tội nữa là tự dưng bắt mẹ cũng bị vạ lây. Bố ơi là bố, thế này yêu bố mấy cũng ko dám ở gần bố, bố làm con gái bố đau lòng quá. Thế nên phải mau chóng vồ lấy em việc nào thôi, không thì chắc ko dám về nhà mất.

Advertisements

Mấy ngày hôm nay đều trong tình trạng lúc nào cũng tràn trề năng lượng ban ngày (đi chơi nhiều) và vật vờ đêm hôm (học TA).

Sáng đi thực tập, trưa về ăn uống, rửa bát, hôm thì ngủ đc 10′, hôm thì được 15′ sau đấy lại tất tả đi. Hôm qua là buổi thứ 2 đến dạy các em ở Mái ấm 19.5, khá bất ngờ và vui vui vì các em vẫn nhớ tên và vừa thấy mặt là đã chạy lại tíu tít hỏi thăm. Có em hỏi Cô chỉ đến được mỗi thứ 2 thôi ah? Sao các ngày khác cô không đến? Sao cô bận nhiều thế?…. cứ 1 tràng dài hỏi và sau đấy là rủ thứ 5 này cô đến dự sinh nhật chung của cả lớp nhé 😀 Nói chung đi dạy rất vui, vui vì được dạy trẻ con, vui vì được nhìn thấy chúng nó ngồi nắn nót viết từng chữ, thi nhau làm toán, tranh nhau lên bảng, vui vì được gọi Con xưng Cô nữa,hehe

Tối nay vừa đi liên hoan ở nhà bác Quỳnh, lâu lắm mới lại gặp các bạn Cấp III, cảm thấy mọi thứ vẫn thế, như chẳng hề thay đổi, có lẽ ăn bữa cơm xong lại như ngày xưa sáng mai vẫn đến lớp học cùng nhau. Vậy mà thực tế đứa đi làm, đứa đi thực tập, đứa vẫn còn đang học. Buồn nhỉ, nhớ cái thời học sinh đến thế, ngày nào cũng gặp nhau, nhìn nhau đến phát chán, ngán ngẩm với việc học, việc thi, chỉ muốn mau đỗ vào ĐH tốt 1 chút để thoát khỏi áp lực thi cử. 4 năm rùi, thêm 4 năm nữa mọi thứ sẽ ra sao?

Vừa tính nhẩm mới giật mình, mấy ngày nay chắc chỉ ngủ được tầm 5h,hix, dạo này có kiểu 2h tắt máy tính đi ngủ, chui vào giường lại cầm điện thoại đọc tiếp, đến khi mắt ko mở đc, đầu lùng bùng mới chịu ngủ. Sao lại có kiểu hành xác thế nhỉ??? Bắt đầu học IELTS rùi, học xong buổi đầu nghĩ 1 khóa 3 tháng thì thi thế quái nào được. Chưa bao giờ mới bắt đầu học đã thấy khó kinh khủng khiếp, riêng việc tìm vào down tài liệu về đã mất gần cả đêm hôm qua 😦 Những tháng ngày sắp tới thê thảm rùi T.T Tự động viên thôi, cố lên, cố lên, có cái ước mơ “cỏn con”  mà ko làm được thì mất mặt bạn Hà quá =.=

A Day

Posted on: 20.03.2012

HN,19/03/2012

Ngồi xe oto hơn tiếng, bụng đói cồn cào và cái đầu ngất ngưởng do thiếu ngủ, chỉ còn thiếu say xe nôn mửa là đủ bộ. Ăn 1 bát phở bò ko ra bò, lợn ko ra lợn, nửa nạc nửa mỡ, nuốt trôi thế nào được. Cảm giác có 1 người đợi mình ở cuối chặng đường cũng tốt đấy, nhưng khi đi gần đến lại thấy ko kịp hẹn,, đành để người ta đi mất thì vừa thấy chán, vừa thấy có lỗi mà ngẫm mình sai ở đâu chứ. Thế rồi cảm giác 1 bà chị khó ưa và 1 chú taxi nhiều lời, mỗi người 1 câu, trời đã sương mù lại càng u ám hơn. Cũng may vớt vát lại 1 chút cảm giác khoan khoái khi đi dưới những hàng cây, nhìn thấy hoa sưa nở trắng trời, thấy chồi non xanh mơn mởn, không khí trong lành, đường phố yên tĩnh. Quyết định đi xe ôm 30k về nhà có vẻ sáng suốt hơn ý định đi bộ bắt bus. Lúc ấy, cảm giác đã thấy có gì ko ổn, tiền ra khỏi túi mà, thấp thỏm là đương nhiên.

Về nhà kịp rửa cái mặt xong leo lên giường ngủ 1 giấc 30’ rùi dậy phóng vội vàng đến chỗ làm, nơi cách đây 1h đang đi bộ lang thang gần đấy. Lần lượt 1,2,3… cái đèn đỏ, tổng cộng hướng đi là 6 cái, về là 5 cái, chưa 1 lần nào đi được tất cả các đèn đều xanh, nhiều nhất là qua đc 5 cái, còn thảm nhất là đợi đến 4 cái. Dừng ở ngã ta, chợt thấy nắng tràn trên tay, thật tốt biết bao, HN những ngày này đã đổ mồ hôi đủ rùi, nhão nhẹt, bẩn bụi, nhơm nhóp cũng làm người ta khiếp vía rùi. Chỉ còn biết kêu lên than ôi ông trời than ôi cái thời tiết này. Ngơ ngẩn nhìn nắng chiếu xuống, nhìn mọi thứ vươn mình trỗi dậy, hết uể oải, hết đau nhức. Giữa những dòng người đi lại, có biết bao người đang thực sự quan sát đường đi, có biết bao người đang nghĩ vẩn vơ nào đó. Cho đến khi 1 chú cảnh sát mặt nghiêm nghị giương bàn tay tử thần tóm lấy xe bạn, giấc mơ chấm dứt và bạn ngay lập tức quay về với hiện tại. Có lẽ chú CS đó sẽ thấy buồn cười với con bé này, nhìn nó móc 1 bên túi được 35k, 1 bên túi được 50k, cộng vào còn chẳng đủ 150k là mức phạt thông thường nhất. Sau 1 hồi dọa nạt, hỏi han đủ kiểu, chú cũng chấp nhận để nó đi với 50k tiền phạt. 1 Lần đổ xăng của nó đấy, để được những 3 bài học: 1- không đi lên vỉa hè (đặc biệt sáng ra hoặc t2 nhá dù cho đã đi ko biết bao nhiêu lần cái vỉa hè đó ới bị tóm) 2- ko nên mang theo nhiều tiền mặt khi tham gia GT (hoặc chỉ để ít ở tùi thôi, còn đâu phải giấu thật kĩ) 3- đã đi đường hãy cố gắng tập trung, quan sát, xử lí nhanh nhạy để ko bị sụt hố 1 cách đau thương 😀

Lâu rồi mới có tâm trạng ko muốn ăn cơm, chỉ muốn đi làm về leo ngay lên giường, 1 giấc vội vàng cho kịp việc buổi chiều. 1 miếng bánh và hộp sữa là đủ lượng, đủ chất. Cũng chẳng ngon nhưng cũng đủ cho buổi chiều với các em. Những em nhỏ ấy ko có 1 cuộc sống đầy đủ như mình, ko 1 gia đình hoàn chỉnh, ko lớp, ko trường, chỉ biết chữ qua 1 mái ấm tình thương. Đứa nào cũng gầy, đen; có đứa nghịch, có đứa trầm; con gái thích nói cho nhau những bí mật, con trai thích lấy nắm đấm để dọa nhau; chỉ chung 1 điều đều thích ăn kẹo. Trẻ con mà, đứa nào cũng ngoan, chỉ tính tình khác nhau chút thôi. Đứa 10 tuổi có khi học sách cùng đứa 6 tuổi, đứa nhỏ hơn ngồi viết chữ, đánh vần, chí chóe nhau đấy, đi lại lung tung đấy, n chỉ thấy thương chứ ko thấy ghét. Mục tiêu của trung tâm là xóa mù chữ cho các em, chứ ko thể xa hơn vì kinh phí ko có. Còn mình, muốn chúng nó không chỉ biết đọc, biết viết, biết tính toán mà còn biết sống với đời nữa, sống để tạo dựng hạnh phúc cho bản thân.

Trong buổi chiều mà đi tới hơn chục cây số, xa thật nhưng cũng ko tệ. Đi qua Hoàng Diệu, qua Phan Đình Phùng, lúc về lại rẽ Hùng Vương. Đi mà cứ nghếch đầu mê mải ngắm hoa sưa nở, ngó nghiêng cây cối xanh rì sau bờ tường và đi thật chậm khi qua tán cây đang rụng chi chit lá. 1 bầu trời sưa trắng muốt, 1 thảm lá vàng trên hè đường, hàng cây xanh trồi non tua tủa, HN chưa bao giờ lại thanh bình và đẹp đến nhường ấy. Muốn lưu lại nhưng chẳng thể chụp, chẳng thể quay, đành gửi gắm vào những con chữ để sau này nhớ, sau này tưởng, mình đã đi qua 1 trời HN tuyệt nhường nào.

Ko gặp tắc đường là 1 điều may, đi chợ, nấu cơm nhịp nhàng, suôn sẻ, ko bị chê cũng là 1 điều hên. Mọi thứ vẫn khá ổn cho đến lúc gọi điện ai đó. Nội dung muốn nói là toàn bộ những điều đã viết ra trên này, vậy mà cũng chỉ nói được 1 nửa bị ngắt quãng, bạn kêu đợi chút nhé, làm cái này đã, mình bảo vậy thôi, làm rùi đi ngủ sớm nhé. Thực ra đã nghĩ mãi rùi, chỉ có mỗi người để tớ chia sẻ câu chuyện ngày hôm nay này, chỉ là muốn kể và nghe giọng bạn hưởng ứng, chút chút thôi cũng được. Nhưng bạn cứ làm tớ thất vọng như thế, hụt hẫng và buồn vô cùng. Chính vì thế mới có những dòng viết này, xin lỗi nhé trang giấy, mi lại làm nơi trút nỗi niềm của ta….

Cuối ngày mà vẫn thêm 1 rổ ko vui 😦

Trong học kì cuối cùng trước khi đi thực tập, cái môn mình nhận làm lớp trưởng, chăm chỉ giặt giẻ, lấy chìa khóa, mua hoa hoét, kêu gào thu tiền, làm thảo luận tử tế, lo lắng, suy nghĩ, tất ta tất tưởi,…..thì là cái môn đi thi điểm bét nhất trong 6 môn. Không có điểm cộng, không có ưu tiên gì hết, vậy mà con bé đã bơ phờ mệt mỏi cả học kì.

Trong số rất nhiều sinh viên, có ngưới chăm, có người không, đấy là chuyện thường tình. Nhưng người bỗng dưng ở duy nhất học kì cuối này có điểm tổng kết cao nhất khoa, 1 kết quả trái ngược từ trước tới giờ, theo cái cách mà ai được nói cho biết cũng sẽ hiểu được. Uh thì bạn ấy chăm chỉ hoạt động Đoàn đội, múa hát, văn nghệ, clb; nói thật, mình là người cho điểm mình cũng làm thế thôi. Có điều, cái gì nó lố quá thì sẽ thành trò cười. Thực ra, nếu không phải là số 1 thì hãy là số 3, 4 ,5 chứ đừng là số 2, cảm giác của số 2 phải đứng sau số 1 chẳng đáng chút nào thật khó chịu.

Ngày hôm qua thật tệ, đáng lẽ cũng ko đến nỗi, nhưng vì…. Nên mà…thế đấy

Chào Hôm nay nhé, xin lỗi vì đã kéo nỗi buồn lây sang bạn, tớ đi ngủ đây, để thức dậy và đón 1 ngày mới thực sự 🙂

 

 

 

Đêm qua ngủ đc hơn 4h đã phải dậy, đi chợ, đi làm thẻ atm thế là hết buổi sáng. Về nhà hì hụi nấu nướng, ăn xong thì cũng chuẩn bị đi học chiều luôn. Lạ cái đêm qua ngủ muộn thế cũng ko thấy mệt, sáng nay dậy sớm làm nhiều việc thế cũng ko xi nhê gì, đang tự sướng sao mình khỏe thế thì được 15’ đầu tiết 1 mắt bắt đầu díp lại luôn. Không nhớ đã ngủ vờ vịt mấy lần, chỉ biết những lúc cô cho tự đọc tài liệu là rơi vào trạng thái đê mê luôn. Sang ca 2 ko bùn ngủ nữa nhưng cũng chẳng tỉnh hơn bao nhiêu. Đầu lâng lâng, mắt chắc chỉ mở đc 1/2, cảm thấy mệt, chỉ muốn đặt lưng xuống ngủ ngay 1 giấc. Tan sớm như mọi khi nhưng phải ở lại bàn bt nhóm nên ko trốn đc cái cảnh tắc đường. Càng ngày đg Láng càng tắc, 1 tuần học đến những 3 hôm đều ca 4, làm sao thoát được. Mấy cái xe du lịch to ùng oàng, chắn hết lối đi. Len len, lách lách qua mấy cái xe ấy mà ko tránh đc đèn flash, có khi cái mẹt mình sẽ xuất hiện trên 1 blog nào đấy của 1 ông đầu hói Hàn Quốc, bên cạnh có dòng caption: Tắc đường ở VN-haha 😀 Xời, có gì ghê gớm, ở đâu mà chẳng có tắc đường, làm gì có ngoại lệ. Chỉ có điều nếu mình là ông ấy, đi du lịch nhìn nc khác tắc đường chẳng kém gì nc mình chắc cũng khoái, lúc đấy lại thấy hay hay ấy chứ. Ôi, cái sự tắc đường, m ko tổng sỉ vả gì nó, chẳng qua hnay đã mệt sẵn, lại thêm tay cứ lên ga/phanh/lên ga/phanh nên lúc về chỉ mỏi nhất 2 cái tay. Bi h đánh máy cũng chỉ muốn gục xuống đây. Hi vọng đến đời con cháu sẽ đỡ hơn, văn minh hơn, tiên tiến hơn để mình lại có chuyện mà kể cho chúng nó. Ôi dào, mấy cái mớ tắc đường, ngày trước thiếu gì………:P

Thế nên, ko có gì phải ghét cái việc tắc đường, là điều hiển nhiên của đất Thủ Đô rùi, hãy coi nó như 1 cái áo xấu mà HN buộc phải khoác lên những lúc tan tầm. Những lúc khác, HN vẫn đẹp như trong mắt ai.

“Thượng đế chỉ cho ta những thử thách mà ta có thể vượt qua”

-JIN-

– Mắt chẳng mở được nói gì đến việc đi  đón bình minh

– Đi chơi vui vui, ăn ngon ngon, khoảnh khắc happy nhất trong ngày

– Em Hà gọi, “chị ơi, đã nhận được tin gì chưa,….em sắp lấy chồng rùi, cuối tháng ăn hỏi, sang tháng cưới, cuối tuần đi chụp ảnh cưới với em nhé.” Bất ngờ, ko thể tin được và suy nghĩ. Em mới 21t thôi mà, chị sợ em chưa hiểu hết về cuộc sống hôn nhân sau này, chẳng phải dễ dàng cho 1 hạnh phúc, sao lại vội vã thế chứ. Chị lo lắng mà ko nói được với em, đành thầm cầu chúc em của chị sẽ hạnh phúc, phải hạnh phúc mãi mãi em nhé!

– Chị gọi, bảo hôm qua mẹ bị ngã xe. Mình bủn rủn cả chân tay, may mà mẹ chỉ bị xây xát, ko bị vào xương, băng bó mấy hôm là khỏi. Nếu mẹ làm sao, mình sẽ hận 2 gã say rượu ấy cả đời, sẽ cầu cho chúng nó ko được một phút yên ổn. Mình mặc kệ ngoài kia có những chuyện gì, chỉ cần cả nhà luôn bình an, mình cảm tạ ông trời lắm rồi.

– Đến lớp, bị câu nói của em Chi luẩn quẩn trong đầu cả buổi. Nó bảo chẳng mấy ko được học cùng nhau nữa rùi, mỗi đứa 1 đường, mỗi đứa 1 lựa chọn, còn bảo mình nghĩ cho tương lai 1 chút, đừng có lông bông mãi thế. Nhưng mày ui, biết tính tao rùi mà, tao ngại nghĩ xa lắm, mệt óc, đi đến đâu nghĩ đến đấy, t cứ thích lông bông thế ấy, ghét bị trói buộc, ghét bị gò bó 1 chỗ. Tao chỉ buồn vì phải xa chúng mày, xa trường lớp, xa cái nôi bao bọc mình mấy năm, xa cái thế giới học đường đã chứa chấp từ bé đến giờ. Rồi 1 ngày, tao biết sẽ ko được ngủ nướng tới 9-10h vì tối hôm trước thức đọc truyện, sẽ ko được lang thang vào sáng t2 nhìn thiên hạ hối hả đi làm, sẽ ko còn những lúc ngồi buôn chuyện với chúng mày. Thời gian cứ trôi ấy, ta chẳng giữ được nên hãy tận hưởng vui vẻ từng ngày. Dạo này thấy mọi người học ác quá nên mình chơi cũng ác ko kém 😀

– X gọi, nói Y nghĩ quà mình tặng là của 1 thằng nào đấy và ko cho dùng. Được lắm, sao ko ghen cho phát rồ lên đi. Đồ đàn ông nhỏ nhen, ích kỉ, vô dụng. Tôi ghét cái kiểu người như ông, ko muốn nói tới, nói tới là sôi máu. Tôi thương X nên tôi chẳng thèm nói, rồi 1 ngày ông sẽ phải hối hận vì những điều đã gây ra và trả giá cho điều đó.

1 ngày chẳng vui!

You may delay, but time will not.

(Benjamin Franklin)

Hôm nay, mình có 1 vấn đề vẫn thắc mắc mãi, thắc mắc từ lúc sáng vừa mở mắt đến tận bây giờ khi người đã ê ẩm.

Tại sao thời gian trôi nhanh thế??????????

Sáng mở mắt ra nhòm vào di động là 8h, nếu là 1 chiếc đồng hồ bàn có khi mình còn lấy cớ hết pin để không tin. Nhưng sự thực luôn phũ phàng với mình ấy là đã 8h rùi và 9h có buổi học TA.

Thắc mắc đầu tiên: sao tôi mới ngủ có 1 chút mà đã phải dậy thế này.T.T

Đi trên đường, ko chú ý gì hết, xe cộ trước mặt á, hình như có hay sao ấy nhỉ, 2 bên đường có gì á, ko quan tâm. Mình cũng chẳng rõ đã đi đến lớp như thế nào, mà rõ ràng mình là người cầm lái nhé. Mình cứ đi thui, còn bảo với Linh 2 mắt a mở đc có 1 nửa thôi, ko thấy Linh nói gì nên chắc hắn tin tưởng mình. Chuyện, mình cũng tin tưởng tay nghề tổ lái này lắm, ko thì đã chẳng đến được lớp ấy chứ.

Thắc mắc thứ 2: sao mình đến được lớp ấy nhỉ, có thật phải mình lái ko vậy? ^o^

Lớp TA vẫn như mọi khi, thầy vẫn kiểm tra bài cũ như vậy và mình chợt nhận thấy, ô la la, mình chưa học thuộc bài về nhà. Thế là, trong 10’ quí giá ấy, mình học 1 bài ngắn nhất trong các bài, ngồi lầm nhẩm. Thề có trời đất mình còn ko biết mấy từ ấy trọng âm ở đâu, chỉ có thể đối phó bằng cách đọc đều đều vậy. 10’ như chảo chớp, thầy hỏi Ai học bài nữa ko? Các bạn liếc nhau, mình dũng cảm “Em”. Nói xong mới thấy hố, cũng còn vài người nữa chưa đọc cơ mà, sao mình lại tự bê đá đập xuống chân thế này. Nhưng cũng đã muộn rồi, mình đọc, hơi liếc liếc tí, thầy cúi đầu trầm tư, đọc xong thầy phán cho 1 câu, sai trọng tâm tùm lum. Oài, công nhận đi, thầy quá tỉnh, nói trúng phóc luôn. Thầy ơi, e có 10’ thôi, huhu, như thế là phá vỡ mọi nguyên tắc thúc đẩy động lực của Maslow rùi í ạ.

Sau đấy là nghe, làm bài, chưa bài, nghe, làm, chữa………. bao giờ mới đạt đến level như thầy nói đây? Nghe TA là thấy phấn khởi, nghe bao nhiêu cũng ko thấy ko đủ, chỉ muốn nghe thêm. Chậc, đường còn dài còn dài. Và trong lúc mình đang ca thán thì đồng hồ đã chỉ 11h.

Hết buổi sáng. “phù”

Buổi chiều bùng tiết 1, đến trường khi các lớp đang học thấy yên tĩnh lạ lùng, nghe văng vẳng tiếng micro thôi, mình vừa đi vừa nhìn trời, nhìn nắng, nhìn cây, nhìn người ta, cười vô tư lự. Ko phải “nhặt lá đá ống bơ” nhé, đấy là tâm hồn nghệ sĩ. 😀

Mình mang đến cho các bạn 1 bất ngờ, 1 hình xăm nhé, trên tay trái, lí do tại sao có sẽ để đến cuối tiết lộ ^^. Có bạn khen xinh thế, có bạn bảo con này hâm rồi. Xời, kệ các bạn, t thích. Khổ nỗi nó thành tâm điểm hơi bị chú ý quá. Trong lớp, trong shop quần áo, dừng đèn đỏ. Trời ơi, chỉ là tattoo thui mà, chẳng lẽ mặt mình quá nai tơ??hí hí. Aijoo, mình tiết lộ đây, chỉ là 1 hình xăm giả thui, tức là có thể tẩy đi dễ dàng bằng việc kì cọ 1 tí. Như bây giờ đã bị phai 1 chút rùi. Nguồn gốc của nó còn bất ngờ hơn, bạn Linh ăn bim bim, người ta khuyến mãi cái hình, thế là hắn cho mình. Mình cũng rất hồn nhiên nhá, bóc ra dán lên thui, trông hay hay. Lúc ngồi học thi thoảng lại thấy nó, lạ lạ, ngồ ngộ, iu iu. Có thử mới biết, sau này mình sẽ làm 1 cái tattoo thật cho xem, mà ở chỗ khác cơ, nghĩ hình dần là vừa. 😛

Mải để ý cái tattoo mà cũng hết vèo ca 1, đang uể oải lôi sách vở ca 2 ra thì lớp trưởng bảo đc nghỉ. Oh yeah, sao mà sướng thế ko biết. Mình ko quan tâm là đã nghỉ 3 buổi liên tiếp, mình chỉ nghĩ xem nên đi đâu thui.^^. quyết định đi xem quần áo với em Chi. Khi đi khí thế hừng hực thế mà lúc về chẳng có chiến lợi phẩm nào. Có cái áo len mỏng để khoác ngoài, chẳng dài đc như cardigan, chất cũng thích nhưng giá quá chat, 280k, ựa, mình thà để tiền mua em giầy tua rua 220k còn hơn. Đi lượn xem quần áo cũng thích đấy, nhưng ra về tay ko thì chẳng thích tí nào, vì thế đành phải an ủi bằng bát chè và đĩa bánh bột lọc. Lần đầu tiên ăn bánh bột lọc, cũng đc, thích cái vỏ bánh, dai dai, bùi bùi, còn nhân cũng như bánh gối. Nhưng chè thì ngon thôi rùi, đang khát khô cổ vớ đc bát chè ấy chẳng khác gì lạc vào xứ thần tiên.  Nói chung là ăn uống xong thì tâm trạng chán chường đã bay biến đâu mất rùi. Khổ nỗi lúc về lại tắc đường, chỉ tại cái chỗ giao đg Láng với Thái Thịnh 2, hết bịt lại mở, xe cứ ùn ùn tắc ở đấy, có mỗi đoạn ngắn tẹo mà mướt mồ hôi mới thoát được. Đến bao giờ HN mới có tàu điện ngầm để đường đi toàn ô tô với xe đạp nhỉ.

“vừa được ăn hạt dẻ của bạn Linh, ngon thế”

Buổi tối thì có chuyện siêu vui, ngồi chat chit với ss Trang ở HP và thu hoạch được hơi bị nhiều. Mấy ebook truyện hay này, tham gia vào nhóm đi Đường Lâm cuối t11 này, mối đi du lịch tiết kiệm này và 1 đống nơi được lên kế hoạch để đi. Quen chị Trang qua hội ĐT, hợp gu đọc của chị ấy, thích cách nói chuyện nhẹ nhàng và thân thiện nên thấy iu dã man luôn. Sắp được đi hú hí với chị ấy rùi,hehe. Chat xong đã cố ngồi viết cho đc 1 bài mà cũng chẳng kịp, vì cái mắt buồn ngủ quá rùi 😦

Tóm lại, dạo này mình rất phởn, làm rất nhiều việc nên thời gian ngủ bị cắt xén ko thương tiếc. Mình cũng xót xa lắm nhưng vẫn thích bay nhảy hơn, về già rùi ngủ vậy, hi vọng nếp ngủ sẽ được duy trì tới lúc già khú khụ. Có quá nhiều việc xảy ra và ước chi 1 ngày có 30h để mình thức 24h và ngủ 6h 😀

    Haiz, nhìn cái số thứ tự mới ở con số 10 mà blog thì đã lập được nửa năm trời, đau lòng quá, sao tôi lười thế này, “5’ gục mặt tự kỉ”

Thôi thì hi sinh 1 em truyện đã định đọc tối nay để ngồi luyện tay gõ với luyện văn vẻ vậy. Trời đang mưa, chậc, rõ là mát mà không thể mở cửa được. Mà tự dưng lại mưa, cả ngày hôm nay nắng thế cơ mà, phải chăng, phải chăng,…………… chả phải việc của mình :P. Hôm nay làm được rất là nhiều việc hay ho và có ích. Cụ thể là buổi sáng làm việc hay ho, buổi chiều làm việc có ích; 2 việc đều phải hoạt động chân tay ko ngừng nghỉ và khi hoàn thành thì thấy mệt mỏi bơ phờ.T.T.

Đón chào bình minh lúc 7h hơn trong khi lên giường đi ngủ lúc 3h, phải là việc gì ghê gớm lắm mới làm mình có chí khí đến thế, ko cần nói thì ai cũng biết rùi, chậc. Chẳng hiểu sao ngồi đọc truyện hài mà cứ thấy buồn, thấy trống trải và tự dưng ghét cái người nào đấy, làm mình nghĩ lung tung tới mấy thứ đã cũ kĩ lắm rùi và không thể điều khiển được bản thân mà tự động cầm điện thoại lên nhắn 1 tin chuối cả nải. Cũng may không bị bắt tại trận, đỡ xấu hổ đi ấy. Làm việc ngu ngốc xong thì ngồi đọc truyện tiếp, đạo đức lương tâm không cho phép mình bỏ dở truyện hay giữa chừng, kiểu gì cũng phải đọc xong mới an tâm đi ngủ được. Thế nên mới có cảnh sáng nay vật vã mãi mới mò dậy, còn là nhờ Linh í ới chán ấy, động lực to lớn là dậy ăn sáng rùi đưa khách VIP nhà mình đi chơi. Băng đảng gồm có 3 người, 1 nam 2 nữ tức 1 thiếu nhi và 2 bà cô. Thế mà cái bà cô tí tởn nào đấy còn ham vui hơn cả cháu thiếu nhi. Hehe. Đến công viên Thủ Lệ lúc hơn 9h đã thấy đông đảo quần chúng nhi đồng xếp hàng trước cổng rùi, đi vào mới thấy sao lắm cháu thế, cứ tốp này đến tốp kia, các cô đi theo cũng mệt phờ ra ấy nhỉ. Sở thú thì phải có thú rùi, nào là chim, gà, hươu, nai, hổ, ngựa, nhím, voi,….cơ mà chỉ thiếu hươu cao cổ, mình thích xem nó bởi vì nó cao, cứ đứng nhìn thui là đã thấy mỏi cổ rùi, cứ nhìn và ngưỡng mộ, ngưỡng mộ chán thì quay ra ném đá vì ghen tức.^^. Nhận xét chung là các loài khá đa dạng, nhiều nhất là khỉ và chim ấy. Lúc tới gần mấy cái chuồng, mình hét, “Ê, khỉ điên, bleu, bleu, bleu” nhưng nó chẳng động tĩnh gì, đúng là khỉ hâm. Cùng 1 chiêu đấy áp dụng với cá sấu, công, vẹt, hà mã, hổ, ngựa, voi, hươu,….chẳng con nào có tác dụng. Chán. Chắc bọn này bị thuần hóa hết rùi, chứ không thì đã lao về phía mình và gầm rú. Khổ cái, không biết có phải tại giá vé quá bèo bọt không, 4k với người >1m3 và 2k với người <1m3, vị chi nhà mình mất có 10k lê lết cả sáng, thế nên công tác vệ sinh không được tốt gì cả. Đi tới chỗ mấy em chim chóc, hươu vượn là mùi kinh khủng, hix, thế thì có khác gì đuổi khách đi đâu cơ chứ. Chán tập 2. Một vài thu hoạch đáng kể của việc thăm thú công viên là mình và cu Duy đã vô cùng thành thạo lái ô tô 4 bánh. Èo, cái xe ấy chạy bằng điện, nhấn ga là đi, đầu tiên mình lái cho cu Duy xem, sau đấy cu Duy thử lái, 2 chị em cứ quay đến chóng mặt thì thui. Có vẻ mình cũng có tố chất tay đua đấy, chứ không sao lúc chơi xong đầu cứ quay mòng mòng, chân trụ không vững. Huhu. Tiếp theo phải là mấy món chiến lợi phẩm thu được, 1 con nhện đen sì, 1 con rắn đen đen vàng vàng, đều là dạng cao su, cầm vào cứ nhầy nhầy ấy. Mặc dù Linh đã ra tay ngăn cản nhưng không thể làm mình lung lay suy nghĩ cầm đồ đi dọa người. Hãy đặt con nhện chân tay loằng ngoằng đen thui lên 1 ai đó và chỉ họ thấy, há há, dọa người khác chính là thú vui tao nhã của mình.:D Còn món dễ thương hơn chính là 2 em tò he, 1 3m bò và 1 em lợn, em lợn mua cho vợ mình, cũng chẳng phải tự dung chiều vợ thế mà là tại em í xinh quá, da hồng hồng, mắt ti hí, mõm cũng xinh, không thể kiềm lòng được mà rước em í về nịnh vợ. Còn mình thì giữ em bò cho người nào thích ấy, hừ, em bò còn mắt nhắm mắt mở rõ là điêu, nhìn lúc đầu thấy iu, lúc sau thấy ngứa mắt, lúc sau nữa chỉ muốn đấm, không biết giống ai. Về phần lưu giữ khoảnh khắc thì mình và cu Duy cứ song kiếm hợp bích phối hợp cho nhau thoai vì bạn Linh chẳng thích chụp ảnh. Ờ thì là mình tự sướng cho em í rùi nhờ em í tự sướng lại cho, hihi, được việc đôi bên mà lại có ảnh đẹp. Trời cũng nắng nhưng được cái công viên còn có cây, mấy chỗ nghỉ chân cũng man mát, chắc nhờ em Duy mà mới được ưu đãi thế. Khổ thân thằng bé, đi chơi mà mũi vẫn sụt sịt, còn bị dọa nếu ho là ở nhà, ko đi đâu hết nên cả buổi im re, về nhà mới thấy khụ khụ với xì xì. Chậc, là mình thì cũng thế cả thui, cái tính ham chơi đâu có kém ai. Còn cả tính ham ăn nữa chớ, chơi chán chê thì đưa khách VIP đi ăn mì Ý với pizza, cơ mà nó bảo cái này giống mì Omachi sốt spaghetti ở nhà ăn chán rùi nên chẳng ăn nữa, làm bà chị phải hì hục ngồi ăn gần hết 1 suất. Chẳng hiểu tiêu hao năng lượng nhiều quá hay sao mà ăn 1 loạt chán chê các thứ vẫn không thấy đầy bụng như mọi khi. Ăn uống là sướng cái miệng, khổ cái bụng thui; còn hại mắt nữa. Đi về trời nắng chang chang mắt cứ díp lại, nghĩ còn có 2 mạng ngồi sau nên cố mở mắt nhìn đường chứ đi 1 mình có khi đã chui vô bờ bụi nào ngủ mất rùi cũng nên. Haiz

Về nhà là gần 1h rùi, làm 1 giấc tới 3h, bạn gọi có việc lại ra quán ngồi buôn với chén hết cốc chè, cũng coi như tỉnh ngủ đi. Xong việc thì hung dung đi về, lôi xô chậu giẻ lau ra bắt tay vào công việc dọn dẹp. Hix, chỉ 1 từ thôi, Mệt, thêm 1 từ nữa thành Rất Mệt. Bởi vì để lâu quá, bụi đậu khắp nơi, lau lau chùi chùi. Trời nóng nên lau chỗ này đã thấy khô chỗ lúc trước. Hoàn thành xong thì tự thưởng cho bản than bằng cách nằm vật ra sàn nhà. Thoải mái thế, mát thế, dễ chịu thế, thôi thì công sức bỏ ra cũng đáng, vừa nằm mát, vừa nghe nhạc rõ là sướng hơn vừa lau vừa nghe rùi. Tự dưng thấy, làm 1 việc nhỏ như thế, cũng gọi là mệt chút nhưng lúc làm xong thì thật khoái, oai như cóc ấy, hehe. Bất chợt nảy ra ý nghĩ, sau này lấy chồng, có nhà riêng, 2 vợ chồng hì hụi dọn nhà, lúc dọn xong nằm vắt chân chứ ngũ lim dim chắc hạnh phúc lắm. Làm việc gì có 2 người vẫn hơn nhỉ, có người làm cùng để chia sẻ công việc, để nói chuyện linh tinh cho quên đi cái mệt nhọc và cùng nhâm nhi thành quả. So happy:P

Thế đấy, 1 ngày “lao động” nhiệt tình, có người sẽ ghen tị lắm vì mình được đi chơi này, hay như mama sẽ ngạc nhiên lắm vì thấy mình cũng biết dọn dẹp cơ đấy, còn mình, thấy vui vì đã không lãng phí 1 ngày đẹp trời. Hehe

Mưa tạnh rùi, ngày mai là thất tịch, thất tịch vẫn có mưa là nước mắt của Ngưu Lang Chúc Nữ khi gặp nhau. Nhưng ngày mai mình mong trời thật đẹp, thật mát mẻ để cu Duy được đi chơi Lăng Bác và để ai đó đá bóng sẽ không bị vồ ếch.

^^Good night, sweet dreams^^


Các thể loại nhảm

Tháng Mười Hai 2017
H B T N S B C
« Th4    
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Nhòm nhòm

  • 1,226 liếc mắt