vicony

Archive for Tháng Mười 2011

Đêm qua ngủ đc hơn 4h đã phải dậy, đi chợ, đi làm thẻ atm thế là hết buổi sáng. Về nhà hì hụi nấu nướng, ăn xong thì cũng chuẩn bị đi học chiều luôn. Lạ cái đêm qua ngủ muộn thế cũng ko thấy mệt, sáng nay dậy sớm làm nhiều việc thế cũng ko xi nhê gì, đang tự sướng sao mình khỏe thế thì được 15’ đầu tiết 1 mắt bắt đầu díp lại luôn. Không nhớ đã ngủ vờ vịt mấy lần, chỉ biết những lúc cô cho tự đọc tài liệu là rơi vào trạng thái đê mê luôn. Sang ca 2 ko bùn ngủ nữa nhưng cũng chẳng tỉnh hơn bao nhiêu. Đầu lâng lâng, mắt chắc chỉ mở đc 1/2, cảm thấy mệt, chỉ muốn đặt lưng xuống ngủ ngay 1 giấc. Tan sớm như mọi khi nhưng phải ở lại bàn bt nhóm nên ko trốn đc cái cảnh tắc đường. Càng ngày đg Láng càng tắc, 1 tuần học đến những 3 hôm đều ca 4, làm sao thoát được. Mấy cái xe du lịch to ùng oàng, chắn hết lối đi. Len len, lách lách qua mấy cái xe ấy mà ko tránh đc đèn flash, có khi cái mẹt mình sẽ xuất hiện trên 1 blog nào đấy của 1 ông đầu hói Hàn Quốc, bên cạnh có dòng caption: Tắc đường ở VN-haha 😀 Xời, có gì ghê gớm, ở đâu mà chẳng có tắc đường, làm gì có ngoại lệ. Chỉ có điều nếu mình là ông ấy, đi du lịch nhìn nc khác tắc đường chẳng kém gì nc mình chắc cũng khoái, lúc đấy lại thấy hay hay ấy chứ. Ôi, cái sự tắc đường, m ko tổng sỉ vả gì nó, chẳng qua hnay đã mệt sẵn, lại thêm tay cứ lên ga/phanh/lên ga/phanh nên lúc về chỉ mỏi nhất 2 cái tay. Bi h đánh máy cũng chỉ muốn gục xuống đây. Hi vọng đến đời con cháu sẽ đỡ hơn, văn minh hơn, tiên tiến hơn để mình lại có chuyện mà kể cho chúng nó. Ôi dào, mấy cái mớ tắc đường, ngày trước thiếu gì………:P

Thế nên, ko có gì phải ghét cái việc tắc đường, là điều hiển nhiên của đất Thủ Đô rùi, hãy coi nó như 1 cái áo xấu mà HN buộc phải khoác lên những lúc tan tầm. Những lúc khác, HN vẫn đẹp như trong mắt ai.


1. Mùa chờ mong – Lưu Thi Thi

Đợi mùa hè, đợi mùa thu
Đợi một mùa tiếp theo
Phải đợi đến khi ánh trăng tròn hẳn, chàng mới trở về bên thiếp
Có cần gặp lại nữa không?
Chẳng có cách nào, vẫn cứ nhung nhớ
Đột nhiên muốn nhìn thấy gương mặt chàng, một cảm giác quen thuộc
Không nắm tay cũng được
Bước chầm chậm giữa mưa bão gió tuyết
Không thể gặp nhau, cũng ngày nhớ đêm mong
Chỉ muốn nói cho chàng biết
ta thật sự rất ổn
Yêu một đời, thương suốt kiếp
Ta cũng sẽ đợi chàng đến già
Chỉ muốn nói cho chàng biết
Chẳng buông xuống được, cũng chẳng quên được
nụ cười của chàng và những điều tốt của chàng
là điểm tựa dịu dàng cho ta
Chỉ muốn nói cho chàng biết
Chẳng buông xuống được, cũng chẳng quên được
nụ cười của chàng và những điều tốt của chàng
là điểm tựa dịu dàng cho ta

2. Nhất niệm chấp chiêu – Hồ Ca & A Lan

3. Tam thốn thiên đường Nghiêm Nghệ Đan

“Thượng đế chỉ cho ta những thử thách mà ta có thể vượt qua”

-JIN-

– Mắt chẳng mở được nói gì đến việc đi  đón bình minh

– Đi chơi vui vui, ăn ngon ngon, khoảnh khắc happy nhất trong ngày

– Em Hà gọi, “chị ơi, đã nhận được tin gì chưa,….em sắp lấy chồng rùi, cuối tháng ăn hỏi, sang tháng cưới, cuối tuần đi chụp ảnh cưới với em nhé.” Bất ngờ, ko thể tin được và suy nghĩ. Em mới 21t thôi mà, chị sợ em chưa hiểu hết về cuộc sống hôn nhân sau này, chẳng phải dễ dàng cho 1 hạnh phúc, sao lại vội vã thế chứ. Chị lo lắng mà ko nói được với em, đành thầm cầu chúc em của chị sẽ hạnh phúc, phải hạnh phúc mãi mãi em nhé!

– Chị gọi, bảo hôm qua mẹ bị ngã xe. Mình bủn rủn cả chân tay, may mà mẹ chỉ bị xây xát, ko bị vào xương, băng bó mấy hôm là khỏi. Nếu mẹ làm sao, mình sẽ hận 2 gã say rượu ấy cả đời, sẽ cầu cho chúng nó ko được một phút yên ổn. Mình mặc kệ ngoài kia có những chuyện gì, chỉ cần cả nhà luôn bình an, mình cảm tạ ông trời lắm rồi.

– Đến lớp, bị câu nói của em Chi luẩn quẩn trong đầu cả buổi. Nó bảo chẳng mấy ko được học cùng nhau nữa rùi, mỗi đứa 1 đường, mỗi đứa 1 lựa chọn, còn bảo mình nghĩ cho tương lai 1 chút, đừng có lông bông mãi thế. Nhưng mày ui, biết tính tao rùi mà, tao ngại nghĩ xa lắm, mệt óc, đi đến đâu nghĩ đến đấy, t cứ thích lông bông thế ấy, ghét bị trói buộc, ghét bị gò bó 1 chỗ. Tao chỉ buồn vì phải xa chúng mày, xa trường lớp, xa cái nôi bao bọc mình mấy năm, xa cái thế giới học đường đã chứa chấp từ bé đến giờ. Rồi 1 ngày, tao biết sẽ ko được ngủ nướng tới 9-10h vì tối hôm trước thức đọc truyện, sẽ ko được lang thang vào sáng t2 nhìn thiên hạ hối hả đi làm, sẽ ko còn những lúc ngồi buôn chuyện với chúng mày. Thời gian cứ trôi ấy, ta chẳng giữ được nên hãy tận hưởng vui vẻ từng ngày. Dạo này thấy mọi người học ác quá nên mình chơi cũng ác ko kém 😀

– X gọi, nói Y nghĩ quà mình tặng là của 1 thằng nào đấy và ko cho dùng. Được lắm, sao ko ghen cho phát rồ lên đi. Đồ đàn ông nhỏ nhen, ích kỉ, vô dụng. Tôi ghét cái kiểu người như ông, ko muốn nói tới, nói tới là sôi máu. Tôi thương X nên tôi chẳng thèm nói, rồi 1 ngày ông sẽ phải hối hận vì những điều đã gây ra và trả giá cho điều đó.

1 ngày chẳng vui!

You may delay, but time will not.

(Benjamin Franklin)

Hôm nay, mình có 1 vấn đề vẫn thắc mắc mãi, thắc mắc từ lúc sáng vừa mở mắt đến tận bây giờ khi người đã ê ẩm.

Tại sao thời gian trôi nhanh thế??????????

Sáng mở mắt ra nhòm vào di động là 8h, nếu là 1 chiếc đồng hồ bàn có khi mình còn lấy cớ hết pin để không tin. Nhưng sự thực luôn phũ phàng với mình ấy là đã 8h rùi và 9h có buổi học TA.

Thắc mắc đầu tiên: sao tôi mới ngủ có 1 chút mà đã phải dậy thế này.T.T

Đi trên đường, ko chú ý gì hết, xe cộ trước mặt á, hình như có hay sao ấy nhỉ, 2 bên đường có gì á, ko quan tâm. Mình cũng chẳng rõ đã đi đến lớp như thế nào, mà rõ ràng mình là người cầm lái nhé. Mình cứ đi thui, còn bảo với Linh 2 mắt a mở đc có 1 nửa thôi, ko thấy Linh nói gì nên chắc hắn tin tưởng mình. Chuyện, mình cũng tin tưởng tay nghề tổ lái này lắm, ko thì đã chẳng đến được lớp ấy chứ.

Thắc mắc thứ 2: sao mình đến được lớp ấy nhỉ, có thật phải mình lái ko vậy? ^o^

Lớp TA vẫn như mọi khi, thầy vẫn kiểm tra bài cũ như vậy và mình chợt nhận thấy, ô la la, mình chưa học thuộc bài về nhà. Thế là, trong 10’ quí giá ấy, mình học 1 bài ngắn nhất trong các bài, ngồi lầm nhẩm. Thề có trời đất mình còn ko biết mấy từ ấy trọng âm ở đâu, chỉ có thể đối phó bằng cách đọc đều đều vậy. 10’ như chảo chớp, thầy hỏi Ai học bài nữa ko? Các bạn liếc nhau, mình dũng cảm “Em”. Nói xong mới thấy hố, cũng còn vài người nữa chưa đọc cơ mà, sao mình lại tự bê đá đập xuống chân thế này. Nhưng cũng đã muộn rồi, mình đọc, hơi liếc liếc tí, thầy cúi đầu trầm tư, đọc xong thầy phán cho 1 câu, sai trọng tâm tùm lum. Oài, công nhận đi, thầy quá tỉnh, nói trúng phóc luôn. Thầy ơi, e có 10’ thôi, huhu, như thế là phá vỡ mọi nguyên tắc thúc đẩy động lực của Maslow rùi í ạ.

Sau đấy là nghe, làm bài, chưa bài, nghe, làm, chữa………. bao giờ mới đạt đến level như thầy nói đây? Nghe TA là thấy phấn khởi, nghe bao nhiêu cũng ko thấy ko đủ, chỉ muốn nghe thêm. Chậc, đường còn dài còn dài. Và trong lúc mình đang ca thán thì đồng hồ đã chỉ 11h.

Hết buổi sáng. “phù”

Buổi chiều bùng tiết 1, đến trường khi các lớp đang học thấy yên tĩnh lạ lùng, nghe văng vẳng tiếng micro thôi, mình vừa đi vừa nhìn trời, nhìn nắng, nhìn cây, nhìn người ta, cười vô tư lự. Ko phải “nhặt lá đá ống bơ” nhé, đấy là tâm hồn nghệ sĩ. 😀

Mình mang đến cho các bạn 1 bất ngờ, 1 hình xăm nhé, trên tay trái, lí do tại sao có sẽ để đến cuối tiết lộ ^^. Có bạn khen xinh thế, có bạn bảo con này hâm rồi. Xời, kệ các bạn, t thích. Khổ nỗi nó thành tâm điểm hơi bị chú ý quá. Trong lớp, trong shop quần áo, dừng đèn đỏ. Trời ơi, chỉ là tattoo thui mà, chẳng lẽ mặt mình quá nai tơ??hí hí. Aijoo, mình tiết lộ đây, chỉ là 1 hình xăm giả thui, tức là có thể tẩy đi dễ dàng bằng việc kì cọ 1 tí. Như bây giờ đã bị phai 1 chút rùi. Nguồn gốc của nó còn bất ngờ hơn, bạn Linh ăn bim bim, người ta khuyến mãi cái hình, thế là hắn cho mình. Mình cũng rất hồn nhiên nhá, bóc ra dán lên thui, trông hay hay. Lúc ngồi học thi thoảng lại thấy nó, lạ lạ, ngồ ngộ, iu iu. Có thử mới biết, sau này mình sẽ làm 1 cái tattoo thật cho xem, mà ở chỗ khác cơ, nghĩ hình dần là vừa. 😛

Mải để ý cái tattoo mà cũng hết vèo ca 1, đang uể oải lôi sách vở ca 2 ra thì lớp trưởng bảo đc nghỉ. Oh yeah, sao mà sướng thế ko biết. Mình ko quan tâm là đã nghỉ 3 buổi liên tiếp, mình chỉ nghĩ xem nên đi đâu thui.^^. quyết định đi xem quần áo với em Chi. Khi đi khí thế hừng hực thế mà lúc về chẳng có chiến lợi phẩm nào. Có cái áo len mỏng để khoác ngoài, chẳng dài đc như cardigan, chất cũng thích nhưng giá quá chat, 280k, ựa, mình thà để tiền mua em giầy tua rua 220k còn hơn. Đi lượn xem quần áo cũng thích đấy, nhưng ra về tay ko thì chẳng thích tí nào, vì thế đành phải an ủi bằng bát chè và đĩa bánh bột lọc. Lần đầu tiên ăn bánh bột lọc, cũng đc, thích cái vỏ bánh, dai dai, bùi bùi, còn nhân cũng như bánh gối. Nhưng chè thì ngon thôi rùi, đang khát khô cổ vớ đc bát chè ấy chẳng khác gì lạc vào xứ thần tiên.  Nói chung là ăn uống xong thì tâm trạng chán chường đã bay biến đâu mất rùi. Khổ nỗi lúc về lại tắc đường, chỉ tại cái chỗ giao đg Láng với Thái Thịnh 2, hết bịt lại mở, xe cứ ùn ùn tắc ở đấy, có mỗi đoạn ngắn tẹo mà mướt mồ hôi mới thoát được. Đến bao giờ HN mới có tàu điện ngầm để đường đi toàn ô tô với xe đạp nhỉ.

“vừa được ăn hạt dẻ của bạn Linh, ngon thế”

Buổi tối thì có chuyện siêu vui, ngồi chat chit với ss Trang ở HP và thu hoạch được hơi bị nhiều. Mấy ebook truyện hay này, tham gia vào nhóm đi Đường Lâm cuối t11 này, mối đi du lịch tiết kiệm này và 1 đống nơi được lên kế hoạch để đi. Quen chị Trang qua hội ĐT, hợp gu đọc của chị ấy, thích cách nói chuyện nhẹ nhàng và thân thiện nên thấy iu dã man luôn. Sắp được đi hú hí với chị ấy rùi,hehe. Chat xong đã cố ngồi viết cho đc 1 bài mà cũng chẳng kịp, vì cái mắt buồn ngủ quá rùi 😦

Tóm lại, dạo này mình rất phởn, làm rất nhiều việc nên thời gian ngủ bị cắt xén ko thương tiếc. Mình cũng xót xa lắm nhưng vẫn thích bay nhảy hơn, về già rùi ngủ vậy, hi vọng nếp ngủ sẽ được duy trì tới lúc già khú khụ. Có quá nhiều việc xảy ra và ước chi 1 ngày có 30h để mình thức 24h và ngủ 6h 😀

……….Believe…………

^^

Mất 1 buổi tối rùi, rất nhiều bài vở gác lại 1 bên, đơn giản để đọc nốt câu chuyện còn đang dang dở. “Xin chào, kiểm sát viên”- 1 bộ ngôn tình nhẹ nhàng, hài hước và khá ý nghĩa. Nửa đầu nói về sự gặp gỡ giữa cô sinh viên Đào Nhạc và thầy hướng dẫn Tô Dịch Văn. Bối cảnh là đại học tư pháp, những cuộc đấu khẩu giữa 2 người, những tâm trạng bị đè nén của cô sinh viên tức thầy lắm mà ko nói ra được và sự quan tâm âm thầm của người thầy đằng sau bộ mặt luôn bị cho là cầm thú. Không chỉ thế, hình ảnh Đào Nhạc quyết tâm học, làm luận văn, bảo vệ đề tài rùi ôn thi công chức, thi nghiên cứu sinh thực sự gần gũi. Hoàn cảnh mình hiện tại chắc cũng chẳng khác là bao. Thế rùi bẵng đi 1 thời gian ko theo dõi được nữa vì bận, vì lười vào blog cập nhật truyện, cho đến tận hôm nay nhìn thấy Ebook đã được làm mới vội vàng vào xem nốt. Vẫn là cặp đôi thú vị ấy nhưng trong 1 môi trường mới, 2 người cùng làm trong viện kiểm sát, có giận nhau, có hiểu lầm, ghen tuông, cũng phải trải qua biết bao chuyện mới thốt ra được câu thổ lộ. Quả thật tình yêu là cả 1 quá trình, dù nó chỉ là 2 tháng hay 3 năm thì vẫn phải trải qua đủ thứ cung bậc cảm xúc. Có vui vẻ, ngọt ngào, có buồn tùi, hờn giận để rồi sau đó mỗi người mới nhận ra tấm chân tình của mình, mới biết rằng từ bao giờ người ấy đã ở trong trái tim, từ lúc nào đã thấy nhung nhớ, thấy thiếu vắng khi xa cách. Những người con gái yêu và được yêu như thế thực sự hạnh phúc hơn rất nhiều những người con gái khác. Đào Nhạc lo lắng hôn nhân sẽ là nấm mồ nên cứ luôn băn khoăn, luôn lo lắng, lo rằng tình yêu của họ là chưa đủ. Kể cả khi có em bé, khi 2 người đã đăng kí kết hôn và cùng sống 1 nhà, trong tâm trí vẫn luôn dõi theo mọi việc làm của Lão Tô. Lúc đầu cứ nghĩ Nhạc Nhạc hơi thái quá, một người tốt như Lão Tô đâu sẽ để cô phải chịu thiệt thòi. Nhưng rùi sao tránh được những hiểu lầm, những lo lắng, những suy nghĩ lung tung. Nhìn thấy người ấy đi vào khách sạn với người con gái khác, lấy được 1 sợi tóc vàng dài trên vai áo người ấy, biết người ấy nói tang ca nhưng thực ra lại đi tới quán bar,…ko ai trách cô vì dù là người lí trí đến đâu cũng ko thể bình tĩnh với chính tình yêu của mình được. Chẳng phải đã là thứ của mình thì chính tay mình phải bảo vệ, phải giữ gìn hay sao. Một người vợ thực ra niềm tin mãnh liệt nhất là với mái ấm của mình, mọi nỗi khổ tâm, mọi khó khăn đều có thể vượt qua chỉ để luôn giữ gìn hạnh phúc đó. Tưởng rằng khi mọi thứ đều chỉ là hiểu lầm, đều xuất phát từ công việc nhạy cảm của Lão Tô với vai trò Cục trưởng Cục chống tham nhũng, thì mọi thứ lại trở về như cũ. Nhưng Nhạc Nhạc đã cho họ thời gian, để cô xem xét lại lòng tin của mình, để nghĩ về cuộc hôn nhân của họ có thể bền vững ko khi 2 người chưa hề tin tưởng nhau hoàn toàn. Mình đã khóc khi Nhạc Nhạc nhốt mình trong phòng, trách cứ bản thân liệu có xứng đáng làm 1 người vợ tốt. Bởi vì cô biết tình yêu hay hôn nhân đều phải dựa trên sự tin tưởng nhưng hết lần này đến lần khác cô vẫn luôn nghi ngờ anh, vẫn lo sợ điều gì đó sẽ xảy ra, cướp đi hạnh phúc hiện tại. Cô mới chỉ 23 tuổi, vừa rời khỏi ghế nhà trường, có rất nhiều ước mơ muốn thực hiên nhưng đã gác lại để ở nhà an dưỡng. Mặc dù lão Tô vẫn để cô ôn thi nhưng vẫn cảm thấy như Đào Nhạc đã phải chịu thiệt thòi rùi. Thực sự Lão Tô rất tốt, ko có điểm gì đáng chê trách, cô cũng luôn tự hào vì có ông xã pro như vậy, thế mới biết quyết định khó khăn thế nào. Lựa chọn trở về nhà của cô sau 1 thời gian, đọc được những dòng chữ tâm tình của ông xã, cảm thấy tình yêu chân thành đó, cảm thấy thật hạnh phúc là một kết thúc đẹp cho câu chuyện TY ấy. Xin chúc phúc cho họ và cho bao đôi vợ chồng khác.

Với 1 người con gái, đặt lòng tin vào 1 người con trai là đặt cả số phận mình. “Câu nói cảm động nhất không phải là ‘anh yêu em’ mà là ‘anh muốn ở bên em'”. Đánh đổi tuổi trẻ, đánh đổi cả cuộc đời sau này vì 1 câu nói. Họ ko ngu ngốc, họ chỉ muốn 1 bờ vai thật vững chắc, để dựa dẫm, để sánh bước đi cùng thời gian. Nhưng trong cuộc đời này có bao nhiêu người may mắn tìm được 1 bến bờ như vậy, nếu họ đặt lòng tin nhầm chỗ, chọn sai người thì phải làm sao? Khi hôn nhân kèm theo những sự ràng buộc nhất định, lựa chọn không lúc nào là dễ dàng, ko thể nói kết thúc là kết thúc. Mình thấy bất lực, thấy bản thân quá vô dụng khi đứng trước 1 cuộc hôn nhân, đứng trước số phận 1 người phụ nữa mà không thể làm gì. Lầm lỡ 1 lần là lầm lỡ cả đời, dù thế nào cũng ko thể quay lại thời điểm ấy, thời thanh xuân tươi đẹp của người con gái. Thời mà chú ý tới ngoại hình, có quyền làm kiêu với người ta, có quyền kén cá chọn canh, có quyền nói lên những điều ko thích, có chút bồng bột nhưng là thẳng thắn nhất. Và rồi, khi kết hôn, 1 tờ giấy chứng nhân, 1 đám cưới nhiều thủ tục rườm rà, những mệt mỏi về cuộc sống mới, nỗi lo cơm áo gạo tiền, những xung đột bất hòa đầu tiên… Tất cả sẽ mang đi mọi dấu tích quá khứ, mang đi nụ cười tươi tắn, mang đi sự trẻ trung, chẳng khác gì mang trong tim một nỗi ưu tư. Mình sợ hôn nhân, sợ chọn nhầm người, sợ 1 ngày ko đủ tỉnh táo tự đưa mình vào con đường mù mịt ấy. Giật mình nhân ra, vậy cứ để mọi chuyện tự nhiên đi, chẳng phải níu kéo, chẳng cần quan tâm tới chuyện yêu đương, kệ nó lững thững theo thời gian. Có những việc rất đáng làm, có những điều còn phải học và rất rất nhiều điều để khám phá. Tại sao lại vội vàng ràng buộc mình, sẽ phải trải qua đủ điều phức tạp, đủ thứ rắc rối, đủ chuyện phiền não, cứ vui vẻ mà sống, đấy chính là hưởng thụ. Còn Ty, gia đình, 1 ngày nào đó nó tất sẽ đến, khi ta đã đủ hiểu biết, đủ trải nghiệm và đủ tình cảm chín chắn để quyết định.

P/S: Xin lỗi 1 người vì đã ko thực hiện được lời hứa đi ngủ trước 12h.

Sang ngày mới rùi, mong người phụ nữ ấy có giấc ngủ ngon và những ngày tươi đẹp sau này. Love u so much.


Các thể loại nhảm

Tháng Mười 2011
H B T N S B C
« Th8   Th11 »
 12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930
31  

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Nhòm nhòm

  • 1,207 liếc mắt