vicony

#14 Mình thực sự cần 1 chiếc máy ảnh

Posted on: 26.08.2011

Ý nghĩ này đã nung nấu từ lâu lắm rùi, nếu nói về khởi nguồn thì phải từ lúc bé tí, thích chụp ảnh, thích bấm tách tách, thích hô 1 2 3 cười lên nào, thích nhìn những khung hình lưu lại mọi khoảnh khắc. Cũng có thể từ bé đã được me cho chụp ảnh, chỉ có 1 lần duy nhất ra hiệu chụp, lớp 5 thì phải, còn đâu là chụp bình thường thui. Nhưng ảnh từ hồi mẫu giáo 5 tuổi đến bi h đều có hết, mẹ đã giữ lại  giùm mình chứ ko cũng chẳng có quyển album ảnh đi học từ hồi bé tí ấy. Mấy năm tiểu học ảnh rất ít, hầu như là ảnh chụp cuối năm học, mình học đồng phục, cầm bằng khen, cười toe toét. Ảnh mẫu giáo mặc 1 chiếc váy đỏ diêm dúa dã man, đến giờ vẫn nhớ cái váy ấy nhiều  kim tuyến quá, cọ vào người ngứa ơi là ngứa, mình mặc đc 2 lần thì kiên quyết bỏ luôn, cho mình mặc áo ba lỗ, quần đùi chụp ảnh cũng đc, ko sao hết. 😀 Ảnh lớp 3 là đáng nhớ nhất, đứa nào cũng cười, khoe hàm răng…..chẳng có tiền đạo tiền vệ gì hết. Có ảnh chụp ở nhà cô, 1 lũ học bán trú ở đó nhìn iu khủng khiếp. Nhìn ảnh lại nhớ đến việc thích đi học chỉ vì đc đi xích lô, lúc xuống dốc thì thôi rùi, mình chuyên gia ngồi ở thành xe, tranh chỗ với cả mấy thằng con trai bởi vì ngồi đấy gió mát rượi, mát lắm, nghĩ lại cũng thấy mát. J

Nhà mình có đến mấy quyển album ảnh, hồi trước đi du lịch chụp ảnh nào là rửa ảnh ấy, vì hồi đó vẫn chụp phim, ko rửa thì làm sao thấy ảnh đc. Có ảnh đi Vịnh Hạ Long, mình làm con vịt cạn, ngồi trên cái phao thỏ, tạo dáng đủ kiểu. Có ảnh đi chùa nào đấy, mình chụp cùng mẹ, 2 mẹ con xinh như nhau í :P. Có ảnh 2 chị em ngồi cạnh cây đào ngày Tết, mặc áo mới, cười rõ là sung sướng rùi. Có ảnh chụp cả nhà đi biển, bố đẹp trai, ga lăng nhất nhà, mấy mẹ con cứ tha hồ bám phao để bố dạy bơi. Rất rất nhiều ảnh đã lưu lại những năm tháng ấy, nếu ko có nó ( may mà mình rất thích chụp ảnh-hihi) thì mình sẽ chẳng nhớ nổi những kỉ niệm đã trải qua. Có những người bạn trong tấm hình từ xưa mà giờ mình chẳng nhớ tên, gặp cũng chẳng nhận ra ấy. Có những nơi đã đến nhưng bây giờ quay lại quang cảnh sẽ thay đổi nhiều lắm. Có những người mình chụp cùng đã không còn nữa, nhưng khi mình nhìn họ, mình biết họ vẫn đâu đó bên cạnh mình, cũng như mình sẽ nhớ mãi kỉ niệm về họ. Có những khoảnh khắc, chỉ 1 khoảnh khắc nhớ mãi ấy, được lưu lại, cảm thấy mình đã sống 1 cuộc sống rất muôn màu, đã gặp những con người thật tốt, đã hạnh phúc và rạng rỡ như thế nào. Cảm ơn chiếc máy ảnh và người đã lưu lại những điều tuyệt vời đó.

Dạo gần đây, mấy lần đi chơi đều thích đi lang thang hơn là ngồi 1 chỗ, thích nhìn mọi người và cảm xúc họ có. Lần mình đưa cháu đi chơi Cung thiếu nhi, người chen chúc rất đông, thấy có 1 anh cõng em trên lung, xếp hàng mua vé để đi đu quay mặt trời. Người em í không bị sao cả, chắc học lớp 1 thui, chỉ đơn giản được anh cõng để đỡ phải chen chúc, anh sợ em bị ngã lại khóc. Mình đứng nhìn 2 anh em mà ngơ ngẩn, thấy tình than ấy ấm ấp quá. Rồi bên cạnh có 1 ông bố, chỉ 1 mình thôi nhé, đưa 3 chị em đi chơi, đều thấy gọi là bố hết. Ông bố ấy chạy đi chạy lại, dặn mấy chị em trông nhau, mua được vé liền bế từng đứa ngồi vào trong đu quay. Hôm ấy là 1/6, ông bố đứng đợi con chơi nói chuyện với mình, bảo là ăn cơm sớm rồi đi từ nhà lên đây, đi mất 20 cây mới tới nhưng quyết lên bằng được vì đã hứa là phần thưởng cho 3 chị em được giấy khen. Mình chỉ thắc mắc ko thấy người mẹ đâu, nhưng không dám hỏi, một ông bố rất tuyệt ấy chứ. Gần đây nhất, chủ nhất vừa rồi đi chơi ở cầu Long Biên, chỉ đi qua chứ không dừng lại ngắm cảnh. Nhìn từ bên này, qua cái đường ray, qua mấy thanh sắt chắn, thấy 1 cảnh vô cùng đẹp. Có 2 mẹ con ngồi ăn bánh giò, mẹ xúc cho con, bên cạnh là 1 chiếc xe có chở thùng đằng sau. Thấy chân người mẹ vẫn đi đôi ủng, mặt lấm tấm mồ hôi, nhưng cả 2 mẹ con đều cười rất tươi, nhìn nụ cười ấy thấy hạnh phúc vô cùng. Ý nghĩ lóe lên lúc đó chỉ muốn tách 1 cái, bởi vì khung hình ấy xúc động quá , khiến mình cứ muốn nhìn mãi.

Bây giờ, càng lớn càng ít chụp ảnh đi đấy, tại mình ko xinh như hồi bé nữa rùi, tại thích chụp người khác hơn, thích chụp những khung hình mình thấy đẹp và xúc động. 1 yếu tố vô cùng lớn nữa là ảnh hưởng bởi chị Hà Kin và những tấm ảnh, những điều chị ấy làm. Vậy là 1 lần nữa cái ham muốn đc cầm máy ảnh lên, ghi lại những điều mình đang nhìn, đang cảm nhận, đang yêu quí. Muốn lưu lại hình ảnh của Bill, Ben iu iu, muốn chụp mọi người trong gia đình, muốn chụp những nơi mình đến, chụp những đứa bạn iu quí, chụp lại mọi thứ mình thích để lưa giữ, như lưu giữ toàn bộ thời gian, lưu giữ mỗi ngày trôi qua. Mình không hề có kĩ thuật chụp gì đâu, cũng ko sử dụng thành thạo các chức năng trong máy, cũng ko biết dùng photoshop. Sẽ khó khăn để làm cho 1 bức ảnh thật đẹp nhưng mình sẽ học, bởi vì 1 khung hình mình thấy xúc động. Biết là những kĩ thuật chỉ là phụ thêm cho bức ảnh nhưng thực sự nếu chụp ko tốt sẽ ko làm nổi bật được cái hồn của ảnh. Khi đó nhìn lại sẽ không thấy rung động như khi mình thấy tận mắt. Nan giải quá, phải học thui, học thêm để có thể làm được nhiều hơn.

Muốn có 1 chiếc máy ảnh quá…………….

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Các thể loại nhảm

Tháng Tám 2011
H B T N S B C
« Th7   Th10 »
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031  

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Nhòm nhòm

  • 1,211 liếc mắt
%d bloggers like this: