vicony

#07 Giai kì như mộng

Posted on: 06.06.2011

1 câu chuyện thực hay và cảm động. 1 tác phẩm đã từng theo dõi, mong ngóng điên đảo trên mạng. Chuyện TY của 3 người sâu sắc khiến người ta ngưỡng mộ để rồi lại thấy xót xa cho những kết thúc buồn. Đã là chuyện tình tay ba thì tất sẽ có 1 người không thể ở bên người mình yêu, nhưng lựa chọn để người đó ra đi với lời thề hẹn vào kiếp sau, tới 1 thế giới khác, từ 1 nơi đẹp đẽ khác nhìn xuống chúc phúc cho 2 người kia, quả là 1 kết thúc hợp lí và bớt tiếc nuối.

1 vài trích đoạn hay ho trong số rất nhiều đoạn đặc sắc của truyện:

Cô vùi mặt vào trong lòng anh, nói nhẹ: “Anh phải đồng ý với em, chữa bệnh cho tốt.”

“Được”

“Anh phải đồng ý với em, cho dù sau này thế nào, cũng không được bảo em rời xa anh.”

“Được.”

“Anh phải đồng ý với em, từ giờ về sau không được tìm đến những người phụ nữ khác nữa.”

“Được.”

“Anh phải đồng ý với em, phải yêu quý bản thân mình như yêu em.”

“Được.”

“Anh phải đồng ý với em, cho dù gặp phải chuyện gì, lúc nào cũng không được rời xa em.”

Cũng không biết là qua bao lâu, cuối cùng giọt nước lạnh lẽo rơi xuống đỉnh đầu cô, chầm chậm thấm vào trong tóc, cô không động đậy dựa vào đó, cuối cùng cũng không kìm được, khóe mắt nóng lên, lại không dám ngẩng đầu lên.

“Được.”

Anh chầm chậm nói: “Còn điều kiện gì nữa không? Muốn đưa ra thì đưa ra luôn đi. Vưu Giai Kỳ, anh phát hiện ra em thật phiền phức, sao em lại dính vào em chứ, vứt cũng không vứt nổi. Được voi đòi tiên, còn lắm lý lẽ, lại thích quản chuyện đâu đâu.”

Cô ngấn nước mắt, cười: “Hôm nay anh mới biết sao, nhưng đã quá muộn rồi. Còn nhiều điều kiện lắm, anh nghe cho rõ này: từ hôm nay trở đi chỉ được thương yêu một mình em, phải chiều em, không được dối em, mọi việc đã chấp nhận với em nhất định phải làm được, từng câu nói với em đều là thật lòng, không được bắt nạt em, mắng em, phải tin tưởng em. Người khác bắt nạt em, anh phải là người đầu tiên xuất hiện đến giúp em, lúc em vui, anh phải vui cùng em, lúc em không vui, anh phải dỗ dành cho em vui. Mãi mãi cảm thấy em là đẹp nhất, trong mơ cũng phải thấy em, trong trái tim anh cũng chỉ có một mình em.”

“Dài như vậy sao?”

“Không nhớ được thì lấy Mp4 ghi âm vào, hàng ngày mang theo, buổi sáng ngủ dậy nghe ba lần, buổi tối trước khi đi ngủ nghe ba lân, có thời gian thì nhét vào tai nghe ba lần nữa, đó gọi là ba cái ba lần.”

Cuối cùng anh phát giác ra điều không đúng: “Những lời lúc nãy em nói sao lại cảm thấy quen tai thế, hình như đã nghe ở đâu rồi.”

Giai Kỳ nói: “Lời thoại kinh điển như vậy anh không nhớ sao? Đó chính là trong “Kiêu hãnh và định kiến” của đài BBC Anh đấy.”

“Nói linh tinh, rõ ràng là trong “Sư tử Hà Đông” của Trương Bá Chi.”

Cô năm lấy điểm yếu: “Được rồi, còn tự nói là mình không bao giờ xem tác phẩm điện ảnh vớ vẩn của Hồng Kông, vậy sao anh lại biết “Sư tử Hà Đông” hả?”

“Anh chưa bao giờ xem, nhưng lúc đó anh đang theo đuổi một em, cho nên đi xem phim cùng cô ấy một lần, xem bộ phim đó.”

^^^^^^^^^^^^^^^^^^^


“Chuyện Thành Chỉ là thế nào hả?”

“Sao em vẫn nhớ thế hả?”

‘Em sẽ nhớ cả đời này, em quên không nói với anh, con người em lòng dạ rất hẹp hòi đó.”

“Anh yêu em.”

“Cái gì?”

“Cho dù em có hẹp hòi hơn nữa anh cũng vẫn yêu em.”

“Vậy Thành Chỉ là chuyện gì hả?”

“Không phải chứ.” Anh kêu lên đau khổ, “Ngay cả chiêu sát thủ nhàm chán trong phim cũng đã dùng rồi, em vẫn còn hỏi sao.”

“Anh không nói với em, cả đời này em sẽ hỏi anh.”

“Em nói đó nhé, nói là cả đời này, thiếu một năm, một tháng, một ngày, một giờ, cũng không thể coi là cả đời được.”

Cô tỉnh ngộ ra, “Anh thành thật khai báo mau, năm đó đi xem “ Bá Vương Biệt Cơ”** với ai hả?”

“Sao em lại ghen thế chứ, anh đi xem cùng Trần Khải Ca.”

Cô vốn dĩ không tin: “Lừa người.”

“Thật sự không có lừa em, năm 1993 bộ phim đó được công chiếu ở Thượng Hả, đúng lúc anh nghỉ ở nhà, bên ban tuyên truyền đưa một đống vé tặng, đang nhàn rỗi nên đi xem.”

Cô kích động nắm lấy anh, “Anh đi thật hả? Vậy anh có thấy Ca Ca không? Trời ơi, buổi công chiếu đầu tiên của “Bá Vương Biệt Cơ”, 13 năm trước, lúc đó Ca Ca chắc chắn vô cùng nổi tiếng. Anh có tìm anh ấy xin chữ ký không? Có giữ lại thiếp kỷ niệm buổi công chiếu đầu tiên không?”

Cuối cùng anh chịu thua cô, “Sao em lại mê giai đẹp thế hả?”

“Bây giờ anh mới biết hả, em vừa dã man, vừa bạo lực, lại còn hẹp hòi, thích ghen, đặc biệt mê giai đẹp, đáng tiếc quá, bị lừa rồi phải không, biết muộn quá rồi.”

Anh hôn lên má cô, giống như hôn một đứa trẻ.

Sau đó ấm áp nói: “Anh chỉ hối hận một điều, anh hối hận rằng sao không gặp em sớm hơn. Để em chịu bao nhiêu đau khổ, còn bản thân anh lại đi vào bao nhiêu con đường không đáng.”

:X:X:X:X:X:X:X:X

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Các thể loại nhảm

Tháng Sáu 2011
H B T N S B C
« Th5   Th7 »
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
27282930  

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Nhòm nhòm

  • 1,211 liếc mắt
%d bloggers like this: